Trích đoạn 13: Bích Tiêu cửu trùng xuân ý vũ – Tịch Nguyệt Giảo Giảo

Hoa lê trong Tĩnh Nghi viện đã rơi rụng gần hết, cánh hoa trên bậc thềm chẳng có ai quét dọn, nên lại càng chất thành đống lớn. Bốn góc tường lạnh lẽo, vô hồn, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng gió rít, những cánh hoa tàn nhẹ bay lên trong cơn gió đầu hè. Còn cả Tĩnh Nghi viện cũ kĩ lại hiện lên trống vắng, lạnh lẽo vô ngần.

Tôi đã một mình ở trong Tĩnh Nghi viện khá lâu, cuối cùng cũng đành phải chấp nhận sự thật hiện nay: Người tỷ tỷ mà tôi vốn cho rằng có thể nương tựa vào nhau suốt đời giờ đây đã bị ngăn cách bởi những bức tường nơi thâm cung rộng lớn, lạnh lùng. Cho dù khoảng cách không xa, nhưng muốn gặp mặt một lần, thậm chí chuyển lời thôi bây giờ cũng đã trở thành nguyện vọng xa xỉ. Thậm chí tôi còn chẳng biết tỷ tỷ sống ra sao, từ việc ngay cả Đường Thiên Tiêu cũng chẳng thể nào gặp nổi tỷ tỷ, cũng có thể suy đoán rằng tỷ tỷ nhất định không thoái mái, dễ chịu gì.

Đường Thiên Tiêu hoàn toàn không tới Tĩnh Nghi viện. Hai ngày sau, thánh chỉ truyền tới, chỉ hôn Nam Nhã Ý, thiên kim tiểu thư nhà họ Lục cho Khang hầu Đường Thiên Trọng. Kết hợp cùng với khoảng thời gian trước Đường Thiên Trọng ráo riết truy tìm tung tích người tình trong mộng, hiện nay trong ngoài cung lại có thêm rất nhiều lời đồn thổi. Lần này, lời đồn thổi biến thành Đường Thiên Trọng tình cờ giải cứu Lục đại tiểu thư ngoài biên quan, nhất kiến chung tình, hẹn ước suốt đời bên nhau.

Thế nhưng mấy năm nay, Nam Nhã Ý đều bị chôn chân ở chốn thâm cung này, đã bao giờ bước chân tới vùng biên quan?

Tôi thực sự không muốn đem chuyện Nam Nhã Ý sắp sửa trở thành chính thất phu nhân của Khang hầu liên hệ với chuyện đêm hôm ấy tôi tình cờ gặp Đường Thiên Trọng. Thế nhưng chỉ cần ngồi xuống là tôi lại nhớ đến cảnh tượng đêm hôm ấy khi Đường Thiên Tiêu bế tôi quay lại nơi này.

Dưới ánh trăng trong trẻo, Đường Thiên Trọng với áo bào đen tuyền khoác trên người, chậm rãi bước ra khỏi thân cây đại thụ, đôi mày rậm rạp dựng đứng lên như kiếm, ánh mắt sâu thẳm, sắc nhọn như đao, lạnh lùng nhìn về phía tôi, chẳng khác nào thần chết đến từ chốn âm tào địa phủ, trên người toát ra sát khí nặng nề.

Cả cuộc đời tôi dường như chỉ để chịu dày vò, mòn mỏi trong chờ đợi, lẽ nào ngay cả Nam Nhã Ý cũng chẳng thể thoát khỏi tấn bi kịch này, giương mắt nhìn hạnh phúc đã đến gần trước mặt tan biến theo mây khói?

Tôi chẳng thể nào tin rằng Đường Thiên Tiêu cũng đành lòng để tỷ tỷ ra đi như vậy, tôi thay đổi thái độ kính nhi viễn chi với hoàng thân quốc thích xưa nay, năm ngày liên tiếp đi tới điện Càn Nguyên cầu kiến Cận Thất, hy vọng có thể thông báo giúp một tiếng, cho tôi được diện kiến Đường Thiên Tiêu. Lần đầu tiền, Cận Thất ra ngoài gặp tôi, vừa biết được mục đích, ngay tức khắc nói có chuyện gấp rồi vội vã quay về đại điện. Bốn ngày sau đó, mặc cho tôi có đợi chờ từ sáng đến khuya, Cận Thất cũng quyết không ra gặp lấy một lần.

Mấy thị vệ ngoài cửa điện dần dần cũng biết đến tôi, sau khi nhận được chút ít tiền bạc liền lặng lẽ nói với tôi rằng, Tuyên thái hậu là một người thâm sâu, coi Nam Nhã Ý như một quân cờ hữu dụng, yêu cầu nhiếp chính vương phải giao ra một phần quyền lực có thể làm khuynh đảo toàn bộ quốc gia. Để lấy được vị phu nhân này, Đường Thiên Trọng thậm chí còn thương lượng riêng cùng người bên phía thái hậu, giao ra một nửa quyền thống lĩnh cấm vệ quân trong thành Thụy Đô, khiến cho nhiếp chính vương vô cùng không vui.

Tôi thực tình chẳng thể nào lạc quan tin tưởng rằng Đường Thiên Trọng thực sự chấp nhận hy sinh từng ấy vì một Nam Nhã Ý chưa từng gặp mặt, vậy nên trong lòng lại càng thấp thỏm bất an.

Ngày thứ sáu chính là đại lễ thành hôn giữa hoàng thượng và hoàng hậu, cả một dọc con đường đến điện Càn Nguyên đều bị phong tỏa chặt chẽ, không để cho bất cứ kẻ không phận sự nào đến gần. Tôi biết rõ rằng đại hôn của Nam Nhã Ý và Đường Thiên Trọng sẽ diễn ra vào hai ngày kế tiếp, nhưng cũng đành lực bất tòng tâm.

Giữa đêm, điện Càn Nguyên, tiếng nhạc khí, chúc tụng vang lên không ngừng, đến tận giờ tí mới dần dần lặng xuống, hai chiếc đèn lồng đỏ in chữ vàng trên đó vẫn cứ sáng chói suốt đêm như muốn tuyên cáo với toàn dân rằng hôm nay là ngày đại hỷ của toàn bộ Đại Chu.

Tôi không dám tưởng tượng đến lúc này Nam Nhã Ý tuyệt vọng và đau thương đến độ nào, khoác trên mình tấm áo mỏng ngồi trong tiểu viện nhỏ bé lạnh lẽo, đơn côi, tôi ngây người nhìn về hướng cung Đức Thọ. Mãi cho tới khi mấy cung nữ phục dịch đều đã đi ngủ hết, Ngưng Sương lại không an tâm, mấy lần bước ra khỏi giường, gõ nhẹ vào cửa sổ gọi tôi vào ngủ, lúc này tôi mới chậm rãi đứng dậy. Đúng lúc đang chuẩn bị quay về phòng nghỉ ngơi, cánh cửa Tĩnh Nghi viện bỗng nhiên bị đập dữ dội.

Một lần, hai lần, rồi lại thêm lần nữa, hình như có người nào đó đang đấm mạnh tay vào cánh cửa vậy. Tiếng vang khá lớn nhưng không hề có chút tiết tấu nào.

Chính vào lúc tôi đang cảm thấy nghi ngờ, thì phía bên ngoài truyền vào giọng một người đàn ông ngà ngà men say: “Nhã Ý, Nhã Ý … là trẫm, trẫm đến rồi, mau ra mở cửa.”

Tiếp theo đó là giọng nói của Cận Thất: “Hoàng thượng, hoàng thượng, Nhã Ý cô nương không còn ở nơi này từ lâu rồi. Tổ tông của tiểu nhân ơi, ngài làm vậy sao được?”

Không ngờ người đến lại là Đường Thiên Tiêu!

Tôi hoàn toàn không dám tin vào tai mình, lại nhanh chóng đưa mắt nhìn về phía cung Hy Khánh, nơi hoàng hậu ở, rồi mới vội vã chạy ra mở cửa.

Quả nhiên bên ngoài là Đường Thiên Tiêu, ngài chỉ khoác bên ngoài một tấm áo gấm màu vàng mọi khi, đầu tóc rối bời, chập choạng xông tới, đôi mắt mơ màng, đỏ quạu đưa sang, ngài nắm lấy bàn tay tôi rồi nói: “Nha đầu, mau đưa trẫm đi gặp Nhã Ý.”

Tôi bàng hoàng.

One thought on “Trích đoạn 13: Bích Tiêu cửu trùng xuân ý vũ – Tịch Nguyệt Giảo Giảo

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s