Trích đoạn 7: Trách em thật quá xinh – Vị Tái

Một người phụ nữ hai mươi bảy tuổi có một cậu con trai tám tuổi. Đây thật sự là chuyện hiếm thấy ở một thành phố tân tiến, mở cửa như nơi đây.

Biết giải thích câu chuyện có vẻ lạ lùng này bắt đầu từ đâu chứ? Ba năm trước, đối với Mạc Hướng Vãn thì đây là một chuyện vô cùng đau đầu, nhức óc. Sau đó, tuổi đời lớn dần, cách ăn mặc, trang điểm già dặn hơn, mọi người không ai còn hỏi han gì nữa. Lúc đó, cô mới có thể an tâm thở phào nhẹ nhõm.

 

Tối qua, quá nửa đêm rồi mà cô vẫn chưa được ngủ nên trạng thái tinh thần không được tốt lắm. Cô giáo Cát hàn huyên tâm sự vài câu, cô cũng chỉ biết mỉm cười cho qua chuyện

Cô giáo Cát nhìn thấy quầng thâm trên mắt của cô liền hỏi thăm đầy vẻ quan tâm: “Mẹ bé Mạc Phi, mấy người bạn của tôi đi Hồng Kông về có mang theo mấy hộp kem xóa quầng thâm mắt của Estée Lauder đấy, chị có cần không ạ?”

Đương nhiên, câu nói này là lời quan tâm tận tình, chỉ có điều là không đúng chỗ mà thôi. Mạc Hướng Vãn bất giác đưa tay lên sờ vào đôi mắt của mình. Nhãn hiệu Estée Lauder chuyên sử dụng cho những phụ nữ đã ngoài ba mươi tuổi, trong lòng cô cảm thấy xót xa, đành phải gượng cười trước lòng nhiệt thành của cô giáo: “Ở nhà tôi vẫn còn khá nhiều, tạm thời chưa cần dùng đến, cảm ơn cô.”

Cô giáo Cát thích hàn huyên với cô nhiều cũng bởi vì công việc cô đang làm. Ở trường, Mạc Phi chưa bao giờ nói về chuyện trong gia đình, nhưng do mấy món quà Mạc Hướng Vãn tặng nên cô giáo Cát đoán được công việc của mẹ cậu bé, từ đó thường hỏi thăm để thỏa mãn trí tò mò muốn biết một số chuyện trong làng giải trí.

Phụ nữ bẩm sinh đã thích hóng chuyện, có điều đối với Mạc Hướng Vãn, việc tò mò chuyện trong làng giải trí vẫn còn tốt hơn nhiều so với việc hiếu kỳ về hoàn cảnh gia đình của mình. Chí ít là ở ngôi trường này, không có bất cứ thầy cô hay bạn học nào cho rằng Mạc Phi là đứa trẻ không có bố.

Như vậy cũng hay, Mạc Hướng Vãn tự nhận thấy đã che đậy hết sức thành công, mặc dù Quản Huyền vẫn hay nói cô đang cố tình tự lừa dối mình. Có điều sau đó, Quản Huyền cũng bổ sung thêm: “Cái xã hội này cười nghèo không cười giàu, chỉ cần em đứng cho vững chân, chẳng ai dám nói em đang tự lừa dối mình cả.”

“Đúng thế, trong xã hội bây giờ nhiều gia đình đơn thân là thế, ai có hơi sức đâu mà quan tâm đến mẹ con em chứ?”. Cô mỉm cười đáp.

Quản Huyền cười nhạt rồi thẳng thắn: “Có điều, làm mẹ đơn thân khi mới mười tám tuổi thì quá sớm.”

Mạc Hướng Vãn chẳng mấy để tâm: “Dù gì em cũng không phải minh tinh, không phải hứng chịu búa rìu dư luận, nếu không chỉ cần có tí xíu chuyện đã bị đem ra bàn tán, đánh giá rồi.”

Quản Huyền nhẹ nhàng than thở: “Vậy thì tại sao em lại phải ăn vận, trang điểm cho mình già nua đến thế? Trông cứ như chuẩn bị đón mùa xuân thứ hai[1] đến nơi rồi ấy.”

“Mùa xuân của em đã đến rồi sao?”

“Vậy thì Mạc Phi từ đâu ra chứ?”

“Lúc đó, đầu óc hồ đồ cho nên em mới quyết định sinh Mạc Phi. May mà mang thai con trai cũng nhẹ nhàng, bụng to ra cũng chỉ là chuyện béo gầy của phụ nữ mà thôi”. Mạc Hướng Vãn còn bổ sung. “Nếu như lúc đó là con gái, có lẽ em đã không sinh rồi.”

Quản Huyền vỗ vỗ vào đầu cô rồi nói: “Trời ơi! Em đúng là hết thuốc chữa!”


[1] Hồi xuân.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s