Trích đoạn 14: Bích Tiêu cửu trùng xuân ý vũ – Tịch Nguyệt Giảo Giảo

Vào một ngày đại hỷ như hôm nay, đáng lẽ ngài phải khoác trên người hoàng bào cửu long, trên đầu đội mũ rồng với mười hai viên châu ngọc, chân đi hài gấm, toàn thân phát ra khí độ oai nghiêm vốn có ở bậc đế vương, rồi tuyên cáo cùng với nhiếp chính vương cùng với văn võ bá quan trong triều rằng, ngài đã trưởng thành, đã có đủ tư cách nắm đại quyền triều chính vốn dĩ phải thuộc về ngài bấy lâu mới phải.

Sau khi làm lễ thành hôn cùng hoàng hậu, ngài đương nhiên phải ở lại trong cung Hy Khánh, làm sao có thể xuất hiện tại một lãnh cung cũ nát thế này vào giữa đêm khuya mịt mù chứ?

Khuôn mặt của Cận Thất kinh hoàng, sợ hãi, liền đưa mắt ra hiệu cho tôi: “Thanh Vũ cô nương, mau … mau dìu hoàng thượng vào bên trong, chuẩn bị canh giải rượu cho ngài. Hoàng thượng của tiểu nhân ơi, hôm nay là ngày gì chứ, uống say đến mức này, truyền ra ngoài thì không ổn đâu. Ây da …”

Câu cằn nhằn của Cận Thất hoàn toàn bị ngắt quãng bởi trận nôn của Đường Thiên Tiêu. Cánh tay áo run run đầy những đồ ăn nôn ra, khuôn mặt của Cận Thất như muốn khóc mà không ra nước mắt.

Đường Thiên Tiêu không hề như mọi khi, ngồi bên ngoài phòng khách đôi lát mà trực tiếp xông thẳng vào phòng ngủ của tôi và Nam Nhã Ý, ngả lưng xuống chiếc phản trúc trong phòng chúng tôi rồi lại nôn thêm một trận nữa.

Tôi tất bật mang nước nóng lại lau sạch người cho ngài, Tẩm Nguyệt và Ngưng Sương cũng tỉnh giấc, vội vã đi chuẩn bị canh giải rượu.

Luôn chân luôn tay bận rộn cho tới tận giờ sửu, nhìn thấy ngài dần dần im lặng hơn nhiều, tôi hoàn toàn không muốn trở thành tiêu điểm cho mọi người chú ý vào ngày hôm sau, vô tình đẩy bản thân vào phong ba bão táp trong cung, nên đang định bàn bạc cùng với Cận Thất, thì đột nhiên Đường Thiên Tiêu nắm chặt lấy tay tôi.

“Thanh Vũ, Nhã Ý … phải chăng đã không còn ở đây nữa?”

Lòng tôi bỗng run lên, mím chặt môi, khẽ khàng đáp lại: “Tỷ tỷ … không còn ở đây nữa. Tỷ tỷ đang ở một nơi khác, đợi chờ, đợi chờ hoàng thượng đến thực hiện lời hứa của ngài, lập tỷ tỷ làm Hiền phi. Tỷ tỷ đã đợi chờ suốt hai năm nay, chịu biết bao nhiêu tủi nhục, uất ức, khóc hết không biết bao nhiêu nước mắt.”

Đường Thiên Tiêu từ từ ngẩng đầu lên, khuôn mặt đỏ ửng vì men rượu dần dần dịu xuống, mắt phụng khẽ nheo, dần dần hiện rõ nét đau đớn mà sắc bén vô ngần.

Tôi cảm thấy muốn rơi lệ, thế nhưng trên môi vẫn nở nụ cười như thường lệ: “Hoàng thượng, ngài nhất định sẽ không để cho Nhã Ý tỷ tỷ phải thất vọng đâu, đúng không ạ?”

Đường Thiên Tiêu đưa tay lên, vuốt lại mái tóc xõa ra phía trước vầng trán của tôi, khóe miệng miễn cưỡng nhếch lên, rồi khẽ nói: “Con nha đầu này, nhìn bên ngoài lạnh lùng, vô tình, nhưng còn thật lòng với nàng ấy hơn cả trẫm. Trẫm nghe thấy ngươi vì nàng ấy mà cầu kiến trẫm, thực lòng không dám gặp mặt ngươi. Trẫm quả thực không bằng ngươi, không bằng ngươi …”

Tôi liền quỳ xuống, dập đầu trước ngài rồi khẽ cất tiếng nói: “Hoàng thượng nói ra những lời này đã đủ minh chứng được tấm lòng của ngài dành cho Nhã Ý tỷ tỷ. Nếu như đã vậy, chuyện chung thân đại sự của Nhã Ý tỷ tỷ, xin hoàng thượng hãy suy nghĩ cho thật kĩ. Cho dù nhất thời không tiện từ chối bên phía Khang hầu thì cũng nên nghĩ cách nào để giải quyết toàn vẹn chứ! Dù gì cũng còn hơn là … còn hơn là bắt tỷ ấy phải gả cho một người khác, dập tắt hoàn toàn mọi hy vọng trong lòng tỷ tỷ bấy lâu nay.”

“Thanh Vũ, Thanh Vũ, con nha đầu này, ngươi không hiểu, không hiểu được đâu.” Đường Thiên Tiêu nhổm người dậy, dựa vào thành giường khẽ than thở. “Chuyện hôn sự của đế vương xưa nay đều thân bất do kỉ. Tình cảm của đế vương luôn luôn để phục vụ, củng cố cho hoàng quyền trong tay.”

“Đó là bởi vì trong lòng hoàng thượng, Nhã Ý tỷ tỷ không bằng hoàng quyền của ngài, thậm chí còn không bằng một nửa quyền hạn thống lĩnh cấm vệ quân.”

“Ngươi nói cái gì?” Đôi mắt của Đường Thiên Tiêu nhanh chóng sắc bén, nghiêm nghị.

Từ trước đến nay tôi không bao giờ muốn nổi trội hơn người, nhưng nhìn thấy hạnh phúc cả cuộc đời Nam Nhã Ý sắp sửa bị hủy hoại hoàn toàn, tôi chẳng thể nào kiềm chế bản thân thêm nữa. “Tỷ tỷ ở trong lòng hoàng thượng, thậm chí còn không quan trọng như trong lòng Khang hầu. Chí ít Khang hầu đã vì tỷ tỷ mà tình nguyện từ bỏ một nửa quyền hạn trong tay.”

Đường Thiên Tiêu bật cười nói: “Đương nhiên, đương nhiên … Thiên Trọng đại ca đã nhung nhớ tiên tử trong mộng của mình suốt hai năm nay rồi! Nhã Ý vẫn luôn phủ nhận, nói rằng đại ca đã nhận nhầm người. Thế nhưng chỉ cần Đường Thiên Trọng nhận định rõ Nhã Ý chính là người trong lòng của đại ca, chỉ cần đại ca tình nguyện từ bỏ một nửa quyền lực trong tay vì nàng, thì … thì mục đích của mẫu hậu đã đạt được rồi. Ha ha, có lẽ, có lẽ đây cũng chính là mục đích của trẫm thôi! Hoàng quyền?”

Tôi bỗng nhiên hiểu rõ tại sao Tuyên thái hậu lại nhất nhất đòi giữ Nam Nhã Ý lại trong cung Đức Thọ, không để cho cả hoàng thượng lẫn Khang hầu gặp mặt. Không phải thái hậu không biết Nam Nhã Ý chưa chắc đã là người trong lòng của Đường Thiên Trọng, thế nhưng người quyết không bao giờ bỏ qua thời cơ ngàn năm có một khiến cho Khang hầu đồng ý giao lại hoàng quyền. Người hoàn toàn không quan tâm đến liệu sau này Đường Thiên Trọng hay Nam Nhã Ý có hạnh phúc hay không, chỉ cần biết Đường Thiên Trọng có chịu giao binh quyền ra không mà thôi.

“Thế nhưng giả dụ như … nếu như Đường Thiên Trọng thực sự đã nhận nhầm người thì sao?”

“Nhận nhầm, vậy thì đành phải … nhầm đến cùng mà thôi.”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s