Trích đoạn 34: Bảo vật giang hồ – Tô Tố

Hai người Miêu Cương kia nhanh chóng xông tới, vội vã hỏi: “Vậy thì chắc hẳn phu nhân biết được mộ phần của Hồng Ngân Sương ở đâu đúng không?”

Vợ chồng họ, một người đeo mặt nạ quỷ, một người xăm trổ đầy mình, bỗng nhiên trở nên kích động, càng tạo nên cảm giác quái dị đến lạ thường.

Tam phu nhân sợ hãi lui về sau hai bước, nắm chặt lấy tay của Lãnh lão trang chủ, hơi run rẩy nhưng vẫn dũng cảm lên tiếng chối từ: “Ta sẽ không nói ra đâu.”

Chỉ một câu nói của bà khiến cho ba người còn lại trong phòng khách cau mày nhăn nhó.

“Tại sao phu nhân lại không nói cho chúng ta biết?”. Hai người tộc Miêu Cương kia càng thêm phẫn nộ, nếu không phải Lãnh lão trang chủ vẻ mặt không vui đứng chặn phía trước thì họ đã ngay lập tức xông lên rồi.

Tam phu nhân càng thêm sợ hãi, trốn ở phía sau lưng Lãnh lão trang chủ, khẽ khàng cất lời: “Hai người nhất định là hận mẹ nuôi ta thấu xương, nếu ta nói cho hai người biết mộ phần của bà ở đâu thì chắc chắn hai người sẽ hủy hoại mộ bà”. Vẻ ngoài mềm yếu mà bên trong kiên cường, càng làm cho bà trở nên xinh đẹp thêm vài phần.

Lãnh lão trang chủ đứng trước bảo vệ tam phu nhân, khuôn mặt cau có, nghĩ lại dáng vẻ hùng hổ, dữ tợn ban nãy của hai người Miêu Cương, trong lòng ông đương nhiên thiên vị tam phu nhân của mình hơn.

Tuy ông không biết nhân phẩm của Hồng Ngân Sương ra sao nhưng nếu tam phu nhân đã kiên quyết muốn bảo vệ mộ phần đó thì tốt nhất là ông phải nghĩ ra một phương cách vẹn toàn, vừa đem bảo vật trấn trại lành lặn trả lại cho người Miêu Cương, vừa giữ an lành mộ phần của mẹ nuôi tam phu nhân.

Lãnh lão trang chủ liền đưa ra chủ ý của mình: “Ta chợt nghĩ ra một cách vẹn cả đôi đường, hai người thấy sao?”. Tuy đây là câu hỏi nhưng Lãnh lão gia lại sử dụng ngữ khí của một câu khẳng định.

“Được, mời trang chủ nói!”. Hai người tộc Miêu Cương lạnh lùng nhìn về phía tam phu nhân, nghiến răng nghiến lợi nói.

Mấy năm nay, họ đã lặn lội đi khắp nơi, truy đuổi tung tích của Hồng Ngân Sương, chịu đủ mọi khổ sở, đắng cay, phong ba bão táp, khiến họ vô cùng mệt mỏi. Tộc trại của bọn họ vốn dĩ là nơi thế ngoại đào nguyên, tất cả mọi người đều thuận hòa, hiền hậu, từ xưa đến nay, chưa có bất cứ ai nghĩ tới việc dùng bảo vật trấn tộc để tu luyện yêu quyền, phép thuật. Bởi vì tất cả mọi người đều biết rằng đồ vật nhỏ bé trong chiếc hộp đó chính là thứ nắm giữ tính mạng và sự an nguy của cả một tộc người, động một chết trăm. Cho nên, không có bất cứ cái gì có thể quan trọng hơn chiếc hộp đựng bảo vật trấn tộc đó.

Lãnh lão trang chủ hắng giọng rồi nói: “Hai vị có thể ở lại Ngự Kiếm sơn trang chúng ta ít ngày, ta sẽ sai người ngày đêm phi ngựa, đưa bảo vật trấn tộc quý giá của các người về đây. Như vậy vừa có thể giúp A Thấu làm trọn đạo nghĩa, lại có thể giải trừ nguy nan cho quý tộc.”

Chủ ý này của lão trang chủ đích thực là vẹn cả đôi đường.

Hai người tộc Miêu Cương kia tuy trong lòng vô cùng phẫn nộ nhưng vì đại cục nên đành phải nghiến răng chấp thuận.

Cứ như vậy, hai người họ ở lại sơn trang hơn nửa tháng trời.

Tuy rằng ba năm trời qua, để truy đuổi tung tích của Hồng Ngân Sương – người đã phản bội cả bộ tộc, họ đã chịu hết mọi khổ cực, nhưng do nhiều năm sống ở vùng đất ôn hòa nên từ sâu thẳm trong họ vẫn cứ toát lên sự đôn hậu, hiền lành, chất phác. Vì vậy, khi tạm thời ở lại Ngự Kiếm sơn trang, họ đã nhanh chóng làm quen và sống thuận hòa cùng mọi người. Đại phu nhân thậm chí còn học cách làm vài món ăn dân tộc Miêu Cương từ cặp vợ chồng đó.

Đến ngày thứ bốn mươi, người mang bảo vật cuối cùng cũng quay trở về.

Chiếc hộp đựng bảo vật đó chỉ to bằng bàn tay, đen sì, phần nắp hộp được phong kín lại bằng lớp da trâu dày dặn, phía trên dán đầy bùa chú. Chiếc hộp được làm rất chắc chắn, cầm trên tay cũng khá nặng.

Nhìn thấy chiếc hộp đó, hai người Miêu Cương nọ đương nhiên cảm thấy vô cùng vui vẻ, sau khi đón lấy nhìn ngắm, họ nhanh chóng xác định đây chính là chiếc hộp đựng bảo vật trấn tộc hơn nữa còn không bị chút tổn hại nào hết.

Vốn dĩ sự việc đến đây cũng có thể coi là một kết thúc viên mãn, hoàn hảo rồi. Ai ngờ đúng hai tuần sau, đôi vợ chồng người Miêu Cương đó quay lại, nộ khí xung thiên, quát lớn là phải liều sống liều chết cùng Ngự Kiếm sơn trang.

Thì ra chiếc hộp nhỏ bé đen đen kia đã bị người ta động đến từ trước, bảo vật đặt trong đó đã không cánh mà bay từ lúc nào. Mọi manh mối, tung tích cũng mất hết. Nghĩ tới nghĩ lui thì thấy cũng chỉ có người trong Ngự Kiếm sơn trang là có khả năng động tới bảo vật mà thôi. Thế nên họ khẳng định thánh vật chắc chắn đang nằm trong tay một người nào đó của Ngự Kiếm sơn trang.

Tộc người Miêu Cương vốn dĩ rất cố chấp, một khi đã coi đó là sự thật thì dù chết cũng không chịu buông tha. Tính mạng của cả một tộc người đều đặt vào bảo vật đặt trong chiếc hộp đó. Bây giờ, thánh vật đã mất, bọn họ hoàn toàn tuyệt vọng. Vậy nên, họ liều đặt tính mạng của mình vào canh bạc cuối cùng.

“Vậy sau đó thì sao?”. Ngũ Thập Lang tò mò cất tiếng, hoàn toàn coi phần kí ức đó của đại phu nhân như một câu chuyện hấp dẫn, vừa hỏi vừa cau mày suy ngẫm: “Rốt cuộc là ai đã động đến thánh vật trong chiếc hộp đó chứ?”

Đại phu nhân thở dài rồi trả lời: “Tam phu nhân.”

Đích thực là tam phu nhân. Thứ đựng trong chiếc hộp đó không ngờ lại là một con ếch màu đỏ vô cùng nhăn nheo, xấu xí. Năm xưa, trước khi tắt thở, Hồng Ngân Sương có dặn lại rằng cứ hai ngày phải đổ một ít máu vào trong đó.

Còn về việc đổ vào như thế nào thì tam phu nhân hoàn toàn không biết.

Bởi vì Hồng Ngân Sương không hề cho bà biết rằng cần đổ vào thứ máu đã được trộn lẫn bột mài. Ở miêu trại, từ xưa đến nay, mỗi khi có một sinh mạng mới ra đời, cha mẹ của đứa trẻ phải đưa nó đến chỗ tộc trưởng để cầu phúc, sau đó, tộc trưởng sẽ đích thân lấy bảo vật trấn tộc ra, cầu phúc cho sinh linh bé nhỏ này. Một khi đã cầu phúc thành công thì trong máu của đứa trẻ đó sẽ phát ra một tia sáng nhàn nhạt.

Bọn họ gọi tia sáng ấy là “Ánh sáng của thánh”.

Tam phu nhân hoàn toàn không biết những điều này nên ngay ngày đầu tiên khi mở chiếc hộp ra, vừa nhìn thấy con ếch đỏ rực xấu xí nằm trong đó, bà đã sợ hãi đánh rơi chiếc hộp xuống đất.

Tất nhiên cũng làm mất con ếch đỏ trong đó luôn.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s