Trích đoạn 8: Trách em thật quá xinh – Vị Tái

Quản Huyền mở một quán bar ở khu vực phía Tây thành phố lấy tên là More Beautiful, những người trong giới giải trí thường tới đây tụ tập.

Khi đó, thai phụ mười tám tuổi Mạc Hướng Vãn không có tiền nên đành trốn về quê sinh con. Lúc cái bụng còn chưa to lên rõ rệt, cô đã từng đến làm thêm ở More Beautiful. Tay nghề pha chế rượu của cô rất thuần thục, kỹ thuật khéo léo, nói chuyện với khách hàng lại có duyên.

Có lần, một vị khách hàng đã say mềm, nằm rạp bên quầy bar, tay cầm viên thuốc nhỏ màu trắng bỏ vào trong ly rượu Martini, Mạc Hướng Vãn ngay lập tức cầm ly đó đổ đi. Quản Huyền nói sẽ trừ vào tiền boa buổi tối hôm đó của Mạc Hướng Vãn, cô lập tức phản đối: “Không được, em còn phải sinh con nữa.”

Câu nói vô cùng thẳng thắn.

Lúc này, Quản Huyền mới nhận thấy phần bụng của Mạc Hướng Vãn hơi nhô ra, sắp sửa không giấu được nữa, liền kinh ngạc thốt lên: “Nhóc con vắt mũi còn chưa sạch, ai cho phép đùa cợt ở đây hả?”

Mạc Hướng Vãn lặng im buộc lại tóc. Tóc cô xoăn tự nhiên, lúc đó đã dài đến phần eo, đuôi tóc màu nâu vàng, thời điểm đó màu tóc này chói mắt và sặc sỡ biết mấy.

Quản Huyền đưa ánh mắt đầy tin tưởng sang nhìn cô: “Chị sẽ giới thiệu cho em một bác sỹ giỏi, cũng ở gần đây thôi, chỗ làm bí mật, kín đáo, tay nghề rất khá, không đau đớn một chút nào đâu.”

“Những nơi cần đến em đều đã qua rồi, em không muốn làm việc đó”. Mạc Hướng Vãn nói đầy kiên quyết.

Quản Huyền liền đưa tay đặt lên trán cô, vẻ mặt lộ rõ sự ngạc nhiên: “Em không bị sốt đấy chứ, tiểu cô nương, nghĩ kỹ chưa thế?”

Mạc Hướng Vãn mỉm cười nhìn Quản Huyền, đôi lông mày của cô đen rậm, giống y lông mày của nữ diễn viên Vương Tổ Hiền[1]. Cặp mắt sáng ngời, thông minh, hàng lông mi vừa dài vừa cong vút. Thường ngày, Mạc Hướng Vãn không bao giờ trang điểm và chắc cũng vì mới mang thai mấy tháng đầu nên da mặt hơi khô, khuôn mặt hơi phù nề, vì thế mà ngay lúc đầu Quản Huyền không hề nhận ra khuôn mặt của Mạc Hướng Vãn lại cân đối, xinh đẹp và kiều diễm đến thế.

Mạc Hướng Vãn nói: “Em chỉ còn thiếu một nghìn đồng nữa thôi, chỉ cần tiết kiệm được một nghìn đồng nữa là em có thể đi Nam Vị hoặc Phụng Hiền rồi.”

Quản Huyền nhìn thấy bộ dạng kiên cường của cô, đôi mắt ngày càng trừng to, đôi lông mày rậm nhếch lên, hai tay đưa lên đặt trước bụng như thể gà mẹ đang bảo vệ gà con vậy.

Quản Huyền quyết định phải lo chuyện bao đồng này.

Mạc Hướng Vãn liền nói đùa: “Quản Huyền, vốn dĩ ban đầu em tưởng chị là nghệ sỹ, ai ngờ lại là nhà từ thiện cơ đấy.”

“Đúng vậy, chị không phải tên là Quản Huyền mà phải gọi là “Quản việc bao đồng” mới đúng.”

Tiểu Mạc Phi được sinh ra ở bệnh viện. Có cảm giác như các mối quan hệ của Quản Huyền khá rộng, không ngờ cô ấy có thể lo được cả vấn đề hộ khẩu cho thằng bé.

Sau này, Mạc Hướng Vãn thắc mắc: “Quản Huyền, tại sao chị lại giúp đỡ em?”

Quản Huyền trả lời một câu vô cùng trầm ấm mà cũng rất văn vẻ như sau: “Nhìn thấy em của ngày hôm nay thật chẳng khác nào chị của ngày hôm qua.”

Mạc Hướng Vãn liền phản bác: “Em với chị chẳng giống nhau chút nào cả.”

Quản Huyền nhẹ gảy điếu thuốc dài mỏng trong tay, vẻ mặt chẳng mấy để tâm rồi nói: “Điều đó thì đương nhiên rồi, em là em, là “Mạc Vô Địch”.


[1] Nữ diễn viên xinh đẹp nổi tiếng Hồng Kông một thời.

3 thoughts on “Trích đoạn 8: Trách em thật quá xinh – Vị Tái

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s