Trích đoạn 15: Bích Tiêu cửu trùng xuân ý vũ – Tịch Nguyệt Giảo Giảo

Ngài trả lời một cách mệt mỏi, chán chường thế nhưng lại khiến cho trái tim tôi quặn thắt lại đớn đau.

“Đành nhầm tới cùng … cho dù, cả cuộc đời này, tỷ tỷ sẽ không bao giờ mỉm cười vui vẻ được nữa, hoàng thượng cũng có thể an lòng chà đạp lên nước mắt của tỷ tỷ để ngồi trên ngai vàng hay sao?”

“Cô … cô thật to gan!” Cận Thất hoàn toàn thất kinh trước những lời nói đại nghịch bất đạo của tôi, quay sang mắng nhiếc tôi, vừa lén nhìn sắc mặt của Đường Thiên Tiêu. Sắc mặt của ngài lúc này trắng bệch, nhợt nhạt.

Tôi vẫn giữ trên môi nụ cười, lặng lẽ quỳ đó, nhìn chăm chăm về phía Đường Thiên Tiêu.

Nếu như ngài thực sự giết chết tôi vì những lời nói này, vậy thì, tấm lòng chân thành của Nam Nhã Ý cũng đành vứt cho chó tha mà thôi.

Đường Thiên Tiêu ngồi dậy, cũng nhìn chằm chằm về phía tôi, rõ ràng đang suy ngẫm điều gì đó.

“Ngươi … cũng cho rằng Đường Thiên Trọng đã nhận nhầm người?” Ngón tay của ngài dần dần chỉ về phía trước mặt tôi, giọng nói lạnh lùng thốt ra từ khuôn mặt nghiêm nghị, khí thế mãnh liệt khiến tôi phải cúi đầu xuống, nhằm trốn tránh ngài. Ngài không hề có ý buông tha, đưa tay kéo mặt tôi ngẩng lên rồi khẽ nói: “Ngươi, thực ra trông vô cùng xinh đẹp, chỉ là không muốn để người khác nhìn rõ dung mạo yêu kiều của mình mà thôi, thậm chí cả … trí thông minh của ngươi?”

“Hoàng thượng nói đùa rồi … so sánh với Nhã Ý tỷ tỷ, nô tì nào dám xưng là thông minh?” Nụ cười trên khuôn mặt tôi sắp sửa biến mất, bàng hoàng nhận ra, nếu bức ép quá mức, cuối cùng, người bị bức đến tận đường cùng, có lẽ chính là bản thân tôi.

Tuy Đường Thiên Tiêu tuổi còn trẻ, nhưng hoàn toàn không hề lười nhác, bất tài như mọi người vẫn đồn đại, thậm chí còn thông minh hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.

“Ngươi họ gì?” Ngài đang truy hỏi.

“Nô tì là cô nhi, ở trong cung từ nhỏ nên quên mất rồi.”

“Hả?” Đường Thiên Tiêu ngồi thẳng lưng dậy, miệng khẽ nhoẻn cười, khôi phục lại nụ cười lãnh đạm như mọi khi: “Vậy thì, bây giờ ngươi nên nói cho trẫm biết, buổi tối hôm đó, ngươi một mình đi ra ngoài đã gặp phải chuyện gì mà khi về lại thất kinh đến mức độ ấy?”

“Nô tì không … không hề gặp người nào cả, chỉ là nhiễm phong hàn, cảm thấy hoa mặt chóng mày, nhất thời nhìn cây cối thành yêu ma quỷ quái thôi …”

Đối diện với việc chân tướng sắp sửa bị khám phá ra, tôi trả lời đầy hoang mang lo lắng.

Rõ ràng là sau khi sự việc xảy ra, Đường Thiên Trọng đã cho người đi điều tra, vị mỹ nhân duy nhất trong Tĩnh Nghi viện chính là Nam Nhã Ý, tình cảm với Đường Thiên Tiêu vô cùng sâu đậm, còn hắn lại tận mắt nhìn thấy Đường Thiên Tiêu bế tôi vào bên trong.

Đường Thiên Tiêu đứng dậy, nhìn tôi mỉm cười: “Trẫm hỏi ngươi là gặp phải chuyện gì, vậy mà ngươi lại trả lời không gặp người nào cả. Vậy thì nhất định ngươi đã gặp phải một người nào đó. Là một người mà ngươi nhất định muốn trốn tránh?”

Tôi mím chặt môi, ngậm miệng lại không nói thêm bất cứ lời nào.

Nếu như tôi thừa nhận, phải chăng Nam Nhã Ý có thể thoát khỏi số phận bất hạnh của mình? Còn bản thân tôi làm cách nào mới có thể thoát khỏi số phận của bản thân?

Hoặc là, ngay từ khi sinh ra tôi đã là một người không cát tường, không những đem lại tai họa cho bản thân mà ngay cả những người thân hữu xung quanh cũng chẳng thể nào tránh khỏi kiếp nạn.

Đường Thiên Tiêu không còn truy hỏi gắt gao như trước nữa, đưa tay cầm lấy chiếc bát đựng canh tỉnh rượu trên bàn, ngửa cổ lên uống cạn, đứng lặng bên cửa sổ một hồi lâu rồi chắp tay ra sau lưng rồi nói: “Mau về cung Hy Khánh! Gọi người đến canh giữ nơi này, không có bất cứ người nào vào làm phiền Thanh Vũ, cũng không cho nha đầu này bước ra khỏi Tĩnh Nghi viện nửa bước.”

Từng câu từng chữ của ngài dõng dạc, oai nghiêm, hoàn toàn không còn chút men say.

Tôi lặng ngẩng đầu lên chỉ thấy đế vương thiếu niên phất ống tay áo rộng, cùng với Cận Thất vừa thở phào nhẹ nhõm nhanh chân bước đi khỏi nơi này.

Vẫn là tấm áo gấm thường ngày hay mặc, mái tóc khẽ buông trên vai, nhưng lúc này đã hoàn toàn không còn che giấu được nét anh tuấn bất phàm, khí thế cao sang, quý phái của ngài nữa, thậm chí bất giác còn bộc lộ rõ khí khái của kẻ đế vương bấy lâu ẩn giấu trong người.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s