Trích đoạn 20 – 5 : Tốt nghiệp rồi kết hôn thôi – Thuấn Gian Khuynh Thành

Cảnh tượng kinh điển thầy Ninh đuổi theo cô Dương được học trò của thầy Ninh và học trò của cô Dương miêu tả lại với hai phong cách hoàn toàn khác nhau:

Sinh viên của thầy Ninh: Trời, không ngờ thầy Ninh lúc xuất phát lại lơ đễnh như vậy, khẩu lệnh đã hô được mấy giây rồi mà thầy lại không hề phản ứng, vẫn còn phục trên đường chạy. Nhưng ngay sau đó, thầy đã bùng nổ sức mạnh dự trữ trong cơ thể, phát huy tốc độ như một con báo, hướng về phía cô Dương, toàn lực xông lên.

Sinh viên của cô Dương: Phải thừa nhận rằng tuy dáng chạy của cô Dương có chút kì quái, nhưng chúng ta tin đây chính là vũ khí tuyệt mật, giúp đẩy nhanh tốc độ một cách thần kì trong chốc lát của cô, vũ khí bí mật này sẽ khiến cho tiềm năng nội tại của con người bộc lộ ra, đạt được thành tích ngoài dự đoán của mọi người. Rõ ràng, khi hai thầy cô chạy được năm mươi mét đầu, vũ khí bí mật này chính là cái khiến cô Dương dẫn trước khá xa.

Sinh viên của thầy Ninh: Gần hết cuộc đua, thầy Ninh dùng ưu thế về thể lực vốn có, sửa chữa sai lầm lớn vừa mắc phải. Trong năm mươi mét cuối, thầy bắt đầu dồn lực toàn thân, sải bước rất nhanh. Ngay lập tức, thầy đã vượt qua bóng dáng mềm mại của cô Dương. Khi chuẩn bị kéo dài được khoảng cách giữa hai người thì một chuyện bất ngờ đã xảy ra khiến thầy Ninh không thể xoay chuyển cục diện càn khôn.

Sinh viên của cô Dương: Nhìn kìa, vật thể bay không xác định! Một vật thể bay màu trắng có hình sóng từ trong đám bụi phía sau cô Dương bay ra, khi mọi người còn đang mải mê tìm hiểu nguyên nhân vì sao lại xuất hiện vật thể kì lạ đó thì cô Dương đã làm một động tác khiến mọi người càng không thể lí giải được, đó là dùng lực nâng đùi lên, dốc sức vung về phía trước, một vật thể khác rõ ràng là chiếc giày từ chân của cô lại bay ra…

Sinh viên của thầy Ninh: Sự xuất hiện của hai vật thể này rõ ràng đã làm gián đoạn nhịp chạy của thầy Ninh, dường như thầy đã phát hiện ra chuyện gì đó, thầy vừa quay người tránh vật thể đó bay đến, vừa không ngừng hướng về phía cô Dương, cũng chính vì lí do đó, bước chân của thầy rõ ràng đã lệch khỏi đường chạy…

Sinh viên của cô Dương: Dáng vẻ lao đầu chạy của cô Dương rất đẹp, kiểu liếc mắt nhìn người khác của thầy Ninh thật xấu…

Sinh viên của thầy Ninh và cô Dương cùng hét lên: “A!!! Không ngờ hai người lại về đích cùng lúc!!!”

Cô Từ hô: “Mười hai giây ba mươi ba!”

Thầy Ninh nói với cô Dương: “Này, Dương Nám Nám, đế giày của cô rơi rồi.”

Cô Dương hét với thầy Ninh: “Tôi biết rồi, cho nên tôi đã chạy chân đất.”

Người chứng kiến trận đấu này đều nhìn thấy trên chân cô Dương là một chiếc giày rơi mất đế và một chiếc giày đã bay đi, rơi vào trong đám bụi…

Nám Nám quay đầu nhìn Ninh Hạo Nhiên. Chạy xong một trăm mét, người ta vẫn oai phong, đầy khí thế, bộ đồ thể thao màu trắng dường như không bị dính một chút bụi bẩn nào, toàn thân sạch sẽ, gọn gàng. Điều đó càng tôn thêm hình tượng bối rối, vô cùng đáng cười giống như chó mất nhà của cô.

Được rồi, cô thua một chút về hình tượng, nhưng khí thế vẫn toát lên sự mạnh mẽ.

 

Đám sinh viên im lặng vài giây, sau đó rộ lên một tràng vỗ tay chúc mừng nhiệt liệt, trong tiếng hoan hô rung trời, Dương Nám Nám cảm thấy mình lúc này chết cũng không hối hận, mặc dù bây giờ, mồm mũi đang thở phì phì, lá phổi đang vô cùng đau đớn, thêm nữa là bàn chân bị đá cứa rách, nhưng tựu trung cũng không vấn đề gì, cô có thể yên tâm cười nơi chín suối.

Đương nhiên cô có suy nghĩ đó là vì cô vẫn chưa nghe rõ lời hoan hô của sinh viên.

“Thầy Ninh… thầy Ninh… Trời ơi, thầy đẹp trai quá!!!”

“Các cậu nhìn kìa, tôi chảy nước miếng rồi, trong trường đại học có thể gặp được một thầy giáo đẹp trai hiếm thấy thế này thật khiến cho người ta cả đời cũng không hối hận!”

“Sao thầy có thể đẹp trai như vậy, sao có thể chứ? Quả là vẻ đẹp khiến cho thần thánh phải ngưỡng mộ!”

Nhảm nhí! Anh ta khiến cho thần thánh phẫn nộ mới đúng!

Nám Nám tức giận cúi đầu đi về phía chiếc giày thể thao bị rơi, trong lòng rất khó chịu. Xin người, cô và anh ta cùng lúc về đích, đó là thành tích tốt nhất trong cuộc thi chạy một trăm mét nam đại học, nữ sinh chưa từng ai đạt được, tại sao không ai khen ngợi cô? Nữ sinh bây giờ thật không có chút mục tiêu phấn đấu nào, chỉ cần xinh đẹp, có tiền là thỏa mãn rồi, hoàn toàn không biết có sự khác biệt giữa tính cách và hình thức của con người.

Cô tập tễnh đi tìm chiếc giày thể thao của mình, nhìn theo hướng bay hình parabol của chiếc giày, cô ước chừng nó rơi trong phạm vi khoảng mười mét…

“Cô đang tìm gì vậy?”. Có người hỏi từ phía sau lưng, Nám Nám không nghĩ gì mà buột miệng trả lời: “Tìm chiếc giày còn lại.”

“Quay lại nhìn xem có phải chiếc này không?”. Giọng nói trong trẻo của Ninh Hạo Nhiên cho thấy hơi thở hổn hển trong lúc vận động hồi nãy đã hoàn toàn biến mất, Nám Nám sợ mình bị lừa, do dự một chút mới dám quay đầu lại, chỉ thấy Ninh Hạo Nhiên đang nhìn chân cô, trong tay cầm chiếc giày đã bay đi như người ta nói.

Thời gian như ngừng lại.

Dương Nám Nám chớp chớp mắt, gật gật đầu. “Đúng rồi, cảm ơn thầy Ninh”. Tay cô mới đưa ra một nửa chuẩn bị lấy lại chiếc giày, không ngờ hình bóng tuấn tú đó lại ngồi xổm xuống trước mặt cô. Động tác nhanh như chớp của Ninh Hạo Nhiên khiến Nám Nám giật mình, vội vàng lùi lại hai bước, anh muốn làm gì? Có phải là anh ta đang chuẩn bị mô phỏng lại động tác truyền thống kinh điển là diễn viên nam chính đi chiếc giày thủy tinh cho nhân vật nữ chính trong tiểu thuyết tình yêu không?

Cô đang thất thần, liền nghe thấy ai đó đang nói phía dưới chân cô: “Lớn như vậy rồi, sao lại còn hiếu thắng như vậy? Mau đi vào đi!”

Bàn chân bị tuột giày vẫn còn đang lạnh ngắt, nhưng lại không có cái gì đi vào.

Thất vọng là điều khó tránh, nhìn chiếc giày đặt cạnh chân mình, lại nhìn xuống chiếc dây giày anh ta vừa cúi xuống xỏ vào, Nám Nám cứng đờ ngồi xuống, đi giày trước mặt anh ta, cố gắng xỏ dây giày.

Không đợi cô đứng dậy, Ninh Hạo Nhiên đã bình tĩnh đứng lên nói với cô Từ: “Giầy của cô Dương hỏng rồi, tiết này hai lớp chúng ta học chung nhé!”. Nói xong, anh ta liền đi thẳng tới nói với sinh viên: “Các em, hãy cổ vũ cho cô Dương một tràng pháo tay, cô ấy là sinh viên chạy nhanh nhất mà tôi từng dạy.”

Sinh viên hai lớp cùng vỗ tay hoan hô, Nám Nám lê chiếc giày thể thao đã hỏng đi tới trước mặt sinh viên, nét mặt có vẻ rất bình thản, nhưng ai biết được trong lòng cô đang nổi giông bão như thế nào, cô muốn giết chết tên Ninh Hạo Nhiên này ngay tại chỗ.

Cái tên này… thật… thật vô sỉ quá chừng!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s