Trích đoạn 35: Bảo vật giang hồ – Tô Tố

“Thế thì tại sao mọi người trong sơn trang lại không hề biết chuyện này?”. Ngũ Thập Lang tiếp tục hỏi.

Đại phu nhân thở dài, nhẫn nại trả lời cô: “Người trong trang hiện nay hầu hết đều gia nhập sơn trang trong khoảng hai mươi năm trở lại đây, những người còn lại đều là số người thoát chết ít ỏi trong trận tử chiến năm xưa.”

Những người biết chuyện này chỉ có tam phu nhân và những người đã chết là lão Lưu, Châu Nhất Đao và Bích Hà.

Năm xưa, chính bản thân Lãnh lão trang chủ cũng vì trúng phải loại độc Thánh Vật Thi Du mà nhắm mắt xuôi tay sau ba năm chống chọi với kịch độc.

“Ta biết rồi”. Ngũ Thập nhảy dựng lên, ngồi xổm trên chiếc ghế tròn, đập bàn nheo mắt, thần thái vô cùng nghiêm nghị. “Biết được hung thủ thực sự là ai.”

Tất cả mọi người ngồi đó đều nín thở im lặng mà chờ đợi, ngay cả Lãnh Vô Song cũng quay đầu qua nhìn cô, tỏ vẻ lắng nghe cao kiến.

“Hung thủ chính là… oan hồn của những người tộc Miêu Cương”. Ngũ Thập Lang dõng dạc tuyên bố rồi ngẩng đầu cười lớn, chân tay múa may loạn cả lên, vô cùng tự đắc: “Ha ha ha ha… Ta thực sự quá đỗi thông minh!”

Đang cười đến độ hứng khởi nhất, Ngũ Thập Lang bỗng dưng im bặt, mắt long lanh đẫm lệ quay sang nhìn Lãnh Vô Song, nước mắt lã chã, dáng vẻ đáng thương vô cùng: “Vô Song, ta thông minh như vậy thì liệu có bị trọc đầu không?… Người ta không muốn bị thế đâu!…”

Tiếp đó, cô hai tay ôm đầu, khóc lóc thảm thiết.

Trên đầu của Tiêu lão gia không có sợi tóc nào, cho nên bốn mùa đều mũ không rời đầu. Hồi Ngũ Thập Lang còn bé, mỗi khi cô không chịu nghe lời, các mẹ trong nhà thường dọa rằng: “Ngũ Thập Lang, nếu con tiếp tục nghịch ngợm kiểu này thì chắc chắn sẽ bị trọc đầu giống như lão gia đấy!”

Với Ngũ Thập Lang, ý nghĩa của hai chữ “nghịch ngợm” và từ “trí tuệ” cũng chẳng khác nhau là mấy.

Chính vì vậy mà lúc này, cô đang khóc lóc vô cùng ai oán, sầu thảm.

Im lìm…

Tất cả những người đang im lặng lắng nghe còn lại đều biết “im lặng là vàng”, đưa mắt nhìn về phía Ngũ Thập Lang.

Khuôn mặt vốn đã lạnh nay còn lạnh hơn, Lãnh Vô Song nho nhã cầm chiếc màn thầu để trên bàn nhét thẳng vào miệng của Ngũ Thập Lang.

Quả nhiên, rất nhanh sau đó, không khí yên tĩnh trở lại.

Xem ra, ngay từ đầu, chàng không nên đánh giá quá cao trí tuệ của Ngũ Thập Lang.

Lãnh Vô Song lặng lẽ thở dài một tiếng, đứng dậy rồi nhẹ nhàng nói: “Ta không tin trên thế gian này có ma quỷ gì hết, cho nên, hung thủ chỉ có thể là một trong số những người ở đây.”

Lúc này còn cả thảy bốn mươi hai người.

Loại bỏ đi Ngũ Thập Lang vô tội thì tất cả những người còn lại trong trang đều nằm trong diện tình nghi.

“Hơn nữa, chỉ có thể là người biết được chân tướng sự việc năm xưa”. Ngũ Thập Lang lập tức nhả chiếc màn thầu ra rồi nói chen vào.

Lần này, Lãnh Vô Song không hề tức giận lườm cô mà chỉ lạnh lùng nói khẽ một tiếng: “Phí lời!”

Ngũ Thập Lang rất biết điều, tự giác nhét chiếc màn thầu trên tay vào miệng, sau đó đưa đôi mắt tinh nghịch sang nhìn Lãnh Vô Song.

“Được rồi, mọi người đều đã mỏi mệt, tạm thời ai nấy quay về phòng thu dọn mọi thứ, bắt đầu từ hôm nay trở đi, chúng ta sẽ tập trung lại một chỗ, không được tách ra khỏi mọi người. Cho nên, tất cả cố gắng thu dọn những thứ thiết yếu cần dùng nhất lại”. Đại phu nhân nói rồi đứng dậy, dáng vẻ mệt mỏi, rệu rã, khuôn mặt bi ai, thương tâm, khổ sở.

Hẳn là bà đang nhớ đến lão trang chủ đã tạ thế.

Tất cả mọi người đều im lặng đứng dậy. Ngũ Thập Lang đột nhiên nhận ra, mọi người trong trang đều đang mang theo vũ khí, có đao, có kiếm, thậm chí cả roi da. Tất cả những thứ này thường ngày, mọi người đều cố gắng giấu đi.

“Vô Song, thế còn ta phải làm sao?”. Ngũ Thập Lang chỉ vào mũi mình. Kể từ sau vụ việc ở nhà bếp, sự ỷ lại của Ngũ Thập Lang vào công tử Vô Song đã đến mức độ không rời nửa bước.

Lãnh Vô Song quắc mắt giận dữ. “Ai cho phép cô gọi ta là Vô Song?”. Sắc mặt chàng vô cùng lạnh lùng, tỏ rõ thái độ ta và cô chẳng quen thân, làm cho Ngũ Thập Lang bất giác nộ khí xung thiên.

“Vô Song! Vô Song! Vô Song!…”. Chàng không cho phép gọi, cô cứ gọi bằng được, một hơi gọi liên tiếp hơn chục tiếng liền.

Lần này, Lãnh Vô Song không hề tức giận, đôi mắt nhẹ chớp, nhìn chằm chằm vào nhị phu nhân đi lướt qua mình, vừa mới bước chân ra khỏi thềm cửa. Đột nhiên, chàng lạnh lùng cất tiếng: “Nhị phu nhân, xin dừng bước!”

Chàng vừa dứt lời, tất cả mọi người đều quay đầu lại, chăm chăm nhìn vào chàng.

“Nhị phu nhân, người có thể để lại túi thơm cho con xem qua một chút được không?”. Lãnh Vô Song từ từ bước lại gần rồi đưa tay ra, bàn tay với những ngón thon dài, trắng trẻo hơi hướng lên phía trên, cho thấy rõ thái độ kiên định không lui.

Sắc mặt nhị phu nhân phút chốc trắng bệch, lắp bắp nói: “Túi thơm gì chứ? Từ trước đến nay, ta chưa bao giờ dùng túi thơm cả, có lẽ là mùi hương trầm trong Phật đường còn vương trên áo thôi.”

Đại phu nhân cũng đột nhiên dừng bước, quay mặt qua nhìn nhị phu nhân, ánh mắt vô cùng kinh ngạc.

“Có lẽ con phải gọi người là… tam phu nhân mới đúng”. Ánh mắt của Lãnh Vô Song sáng lóe lên.

Tam phu nhân? Tam phu nhân đã chết rồi mà!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s