Trích đoạn 9: Trách em thật quá xinh – Vị Tái

Chương 2

 

Kể từ khi ngồi vào vị trí hiện nay, Mạc Hướng Vãn có ngay một biệt danh “Mạc Vô Địch”. Biệt danh này thật hài hước, buồn cười biết bao!

Lúc quyết định thăng chức cho Mạc Hướng Vãn làm Giám đốc quản lý nghệ sỹ trong Tập đoàn Kỳ Lệ, Vu Chính có nói rằng: “Ngoài việc ứng phó với các phóng viên, báo đài, em còn phải đối mặt với những người quản lý nghệ sỹ khó nhằn nhất trong làng giải trí, bởi vì công ty cần phải thông qua những “kênh” đó để chỉnh đốn chế độ quản lý hiện tại.”

Mạc Hướng Vãn tự tin đáp: “Em hiểu mà, tất cả những điều khoản, nội dung hợp đồng Tập đoàn Kỳ Lệ ký với các nghệ sỹ đương nhiên em phải nắm chắc trong lòng bàn tay rồi.”

Cô có thể lĩnh hội được ý của Vu Chính, giống như những gì Quản Huyền nói với anh: “Mạc Hướng Vãn chính là một mãnh tướng trung thành.”

Dự án đầu tiên cô nhận khi nhậm chức chính là phối hợp cùng với Bộ phận Tổ chức sự kiện nắm quyền điều động các nghệ sỹ trong chương trình vũ đạo quy mô lớn của đài truyền hình. Cô cần phải mời cho được “tiểu tiên nữ màn ảnh nhỏ” Tề Tư Điềm mới nổi lúc đó đến tham dự chương trình. Thế nhưng, trớ trêu thay, Chu Địch Thần[1], người quản lý của Tề Tư Điềm, đã thay mặt cô ấy nhận cuộc phỏng vấn của một đài truyền hình địa phương khác rồi. Thời gian diễn ra hai hoạt động này lại trùng khớp, Tề Tư Điềm tiến thoái lưỡng nan không biết phải làm thế nào.

Chu Địch Thần nói với Mạc Hướng Vãn rằng: “Có nhiều người không thấu hiểu được nỗi khổ của những kẻ thức khuya dậy sớm, còn chúng ta quản lý rất nhiều nghệ sỹ, lâu dần tích tiểu thành đại, góp gió thành bão, cho nên những điều này chúng tôi rõ hơn ai hết.”

Mạc Hướng Vãn không chịu nhượng bộ: “Có rất nhiều hãng xin hợp tác quảng cáo cùng đài truyền hình của chúng tôi. Việc này hoàn toàn có lợi cho mật độ phủ sóng của Tề Tư Điềm. Xưa nay chưa từng tồn tại đạo lý bỏ gần chọn xa chứ?”

Chu Địch Thần liền trợn tròn mắt: “Ai mà chẳng biết các chương trình giải trí của đài truyền hình ở đây chỉ thường thường bậc trung, chương trình ở bên đó còn được phát lên cả vệ tinh, tỷ lệ bạn xem vô cùng cao đấy.”

“Hay thế này, Tề Tư Điềm sẽ tham gia cả hai chương trình vậy.”

Chu Địch Thần chỉ nhìn cô cười nhạt.

Lúc này, Tề Tư Điềm mới lên tiếng: “Giám đốc Mạc, nếu có ngồi máy bay thì cũng không kịp, vì hai chương trình cùng khung giờ mà.”

Thế là ngay buổi tối hôm đó, Mạc Hướng Vãn lập tức ngồi máy bay tới đài truyền hình kia, sáu tiếng sau quay về, cô thông báo với Chu Địch Thần rằng: “Tôi đã điều chỉnh hợp lý rồi, Tề Tư Điềm hoàn toàn có thể tham gia cả hai chương trình.”

Nghe xong, đương nhiên Tề Tư Điềm vô cùng vui sướng, ngược lại Chu Địch Thần tức giận đến mức trợn trừng mắt lên.

Lúc biết chuyện, Vu Chính mỉm cười mãn nguyện: “Bên bỏ bên nhận đương nhiên là tiến thoái lưỡng nan, đẹp cả đôi đường cũng phải có cái giá của nó.”

Sau này, mỗi lần gặp người trong ngành, Chu Địch Thần lại nói, không biết Mạc Hướng Vãn đã bỏ bùa mê thuốc lú gì mà khiến cho ông đạo diễn nổi tiếng khó tính ở đài truyền hình kia lại đồng ý chấp nhận đổi giờ phát sóng. Ngoài mấy câu nói mang tính giả định cao này, Chu Địch Thần còn bổ sung thêm một câu: “Ai bảo người ta là Vô Địch mà!”


[1] Tên tiếng Anh là Judy.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s