Trích đoạn 16: Bích Tiêu cửu trùng xuân ý vũ – Tịch Nguyệt Giảo Giảo

Tôi vốn dĩ không hề thích đi lại trong cung, chỉ ý ‘nội bất xuất ngoại bất nhập’ của Đường Thiên Tiêu cũng chẳng khiến tôi cảm thấy muộn phiền gì cả, huống hồ chi những vệ sỹ mà ngài phái tới đều giám sát âm thầm chứ không hề nghênh ngang, gây sự chú ý của mọi người.

Tuy rằng không thể nghe ngóng được tin tức bên ngoài, nhưng bản thân tôi có thể đoán được, Nam Nhã Ý chắc rằng có thể tránh khỏi kiếp nạn này. Dùng một cung nữ không chút tác dụng nào đổi về người phụ nữ trong lòng mình là một chuyện vô cùng hợp đạo lí thế thời.

Vậy nên, kết cục của tôi hiển nhiên có thể đoán được.

Cuối cùng tôi cũng có thể an lòng lại sau khoảng thời gian hãi hùng ban đầu, lặng lẽ suy đoán tất cả mọi chuyện có thể phải gánh chịu sắp tới, thậm chí còn lấy thanh đoản đao sắc bén mà năm xưa Trang Bích Lam đã tặng cho tôi để phòng thân, để trong người mình.

Vào thời khắc thực sự không thể nào trốn tránh được nữa, nó sẽ đưa tôi đến nơi mà tôi nên đến từ lâu rồi, kết thúc sự đợi chờ mong mỏi trong vô vọng càng ngày càng kéo dài lê thê.

Thế nhưng hai ngày tiếp đó, Tĩnh Nghi viện im lìm tĩnh mịch đến bất thường. Đến ngày thứ ba, nếu như không xảy ra chuyện bất ngờ gì, thì đó chính là ngày Đường Thiên Trọng và Nam Nhã Ý thành thân. Thánh chỉ cuối cùng cũng được ban xuống.

“Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết, cung nữ họ Ninh, hiền hậu thục đức, rất được lòng trẫm, sắc phong thành tiệp dư, ban tặng cho cung Di Thanh. Khâm thử.”

Phong tôi thành tiệp dư? Chính là tiệp dư chính tam phẩm trong số phi tần mỹ nữ?

Tôi đờ đẫn quỳ trên mặt đất, rất lâu không nói được lời nào.

Cận Thất khom lưng xuống, mỉm cười tươi tắn nhìn tôi nói: “Ninh tiệp dư, đây là hỷ sự, người mau tiếp chỉ đi.”

“Hỷ sự?” Tôi bàng hoàng bật cười, ngước mắt lên hỏi: “Vậy còn Nhã Ý tỷ tỷ thì sao?”

Cận Thất mỉm cười nhăn nhúm rồi khẽ nói: “Tiệp dư, người cứ tiếp chỉ rồi nói sau.”

Từ trước đến nay tôi luôn luôn là người biết giữ đúng chừng mực, tình hình lúc này vẫn còn chưa rõ ràng, tôi quyết không bao giờ ngu ngốc đến mức kháng chỉ đại nghịch.

Cúi đầu xuống, tôi đưa hai tay tiếp lấy thánh chỉ vàng óng, vẫn giữ đủ bình tĩnh để tạ ơn rồi đứng dậy, gọi Cận Thất vào trong phòng, đích thân dâng trà.

“Ninh tiệp dư … nô tài không dám, không dám.” Cận Thất đưa hai tay ra nhận lấy, giọng nói vô cùng hoảng hốt.

“Nam Nhã Ý hiện đang ở đâu?” Tôi mím chặt môi, quyết không chịu thỏa hiệp.

Cận Thất ngẩng đầu lên nhìn ra bầu trời xanh biếc phía ngoài cửa sổ, do dự một hồi rồi mới nói: “Hôm nay … là ngày đại hỷ của Nam cô nương với Khang hầu.”

Vẫn thành thân theo đúng dự định?

Rõ ràng biết rằng nhầm rồi, rõ ràng biết rằng tôi mới chính là người mà Đường Thiên Trọng muốn tìm, thậm chí còn điều tra rõ được tôi họ Ninh, vậy mà Nam Nhã Ý vẫn phải gả vào phủ nhiếp chính vương, còn tôi lại trở thành tiệp dư.

Vốn dĩ tôi nghĩ rằng, con đường gian nan, khó khăn này, chí ít có một người được thỏa nguyện ước của bản thân, hoàn toàn mãn nguyện để sánh bước cùng người mình yêu thương.

Thì ra bản thân tôi vẫn quá đỗi xuẩn ngốc khi rằng tin rằng trong chốn thâm cung hậu viện này ngoài việc chém giết, lừa lọc lẫn nhau, vẫn có thể tìm được một người có tấm lòng chân thật, để cho bản thân dính vào câu chuyện này, phí hoài khoảng thời gian ba năm đau khổ, cuối cùng vẫn chẳng thể nào bình an sống cuộc đời đạm bạc.

Đi ra ngoài cửa, tôi ngước nhìn ra phía ngoài cung, chỉ toàn thấy những bức tường thành nặng nề, dày cộp với những tấm ngói lưu ly lấp lánh, long lanh đã chắn hết tầm nhìn, càng chắn hết đường đi của tôi.

Tôi chẳng thể nào thoát ra được nữa, người bên ngoài kia cũng chẳng thể nào vào đây được.

Thế nhưng lúc này bên tai tôi dường như lại vang lên lời thầm thì của ai đó.

Nam Nhã Ý, cho dù năm đó lưu lạc đến thâm cung của kẻ địch, chịu đủ mọi ức hiếp, dày vò của người khác, phải chịu đói rét đến mức độ nào, thảm thương đến đâu vẫn cứ kiên cường không để cho người khác nhìn thấy mình rơi lệ. Bởi vì khi đó trong lòng tỷ còn có một Đường Thiên Tiêu.

Đến nay, không ngờ Đường Thiên Tiêu lại có thể đành lòng bỏ rơi tỷ tỷ, hoàn toàn phớt lờ đi nỗi bi thương và những giọt lệ của tỷ tỷ.

“Tiệp dư, Ninh tiệp dư … đã đến lúc phải đến cung Di Thanh rồi.” Cận Thất do dự một hồi rồi gọi tôi vài tiếng, thấy tôi không để tâm, cũng chẳng dám thúc giục, liền quay sang ra lệnh cho Tẩm Nguyệt và Ngưng Sương nhanh chóng thu dọn đồ đạc cho tôi.

“Mau tay lên,  mau tay lên, cung Di Thanh đã được dọn dẹp ổn thỏa đâu vào đấy rồi, nhanh chóng đi theo Ninh tiệp dư sang đó đi. Hai người đã hầu hạ tiệp dư lâu rồi, cũng đi theo qua đó đi.”

Bây giờ dù cho đi đâu cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Tĩnh Nghi viện đã không còn tiếng đàn hát, cười vui của ngày xưa cũ, thậm chí ngay cả cành hoa lê cũng đang nhú ra những mầm non mới, lá trên cây không ngừng rung lên xào xạc theo ngọn gió, khiến cho không khí nơi đây càng thêm tiêu điều, càng xứng với cái danh lãnh cung tàn khốc trong thâm cung.

Lặng lẽ nở một nụ cười, tôi ôm chặt lấy thanh đoản đao trong lòng rồi bước đi.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s