Trích đoạn 10: Trách em thật quá xinh – Vị Tái

Mạc Hướng Vãn nghe thấy vô cùng tức tối, mỗi lần như thế đều đến More Beautiful than thở với Quản Huyền: “Trong ngành này đúng là không có gió thì sóng cũng nổi ầm ầm. Em chẳng qua chỉ mời ông đạo diễn nọ dùng cơm, rồi đưa bản công việc dự kiến của “ảnh đế” giải Bách Hoa[1] mà công ty mới ký cho ông ấy tham khảo, đâu có xấu xa như mọi người vẫn nói chứ?”

Quản Huyền vừa rửa mấy chiếc cốc thủy tinh vừa nói: “Người mà ông chủ thích thì đồng nghiệp không thích, người mà đồng nghiệp thích thì ông chủ không thích. Đừng có mong tất cả mọi người sau lưng đều nói tốt về mình.”

Lời nói này quả không sai chút nào! Mạc Hướng Vãn chỉ cần đeo chiếc mặt nạ lên thì có thể phòng ngừa “bách độc”.

 

Tuy nhiên, lúc này mọi chuyện lại vô cùng cấp bách.

Bởi vì, người quản lý trực tiếp của Lâm Tương lại chính là Chu Địch Thần.

Khi Mạc Hướng Vãn đến công ty thì Trâu Nam đã tới nơi, trên tay cầm ly trà mạn như thường lệ, tiện thể báo cáo: “Bây giờ, Tương Tương không còn chuyện gì nghiêm trọng nữa, cô ấy nói sẽ tuân theo mọi sắp xếp của công ty.”

Tiếp theo, Trâu Nam đưa một tờ báo cho Mạc Hướng Vãn, khiến cô không khỏi lạnh cả sống lưng.

Chính là bài báo của cô phóng viên Kim Thanh ghê gớm nọ, đưa tít vô cùng giật gân “Làng giải trí phải biết tuân theo luật pháp để phục vụ công chúng”, góc độ người viết quan tâm hoàn toàn không giống với các phóng viên khác, cô ta lấy góc nhìn là một người có trách nhiệm với xã hội. Những chỉ trích trong bài viết này có thể khiến cho phần đông bạn đọc cảm thấy hài lòng, hả hê.

Đây quả là một phóng viên tương đối thông minh. Mạc Hướng Vãn thầm nghĩ, phóng viên vốn đã khó đối phó, những phóng viên trẻ tuổi nhiệt huyết với nghề lại càng khó gấp bội, tất cả đều là những cao thủ với những chiêu trò khó lường. Bản thân cô phải thận trọng, quyết đoán với chuyện này.

Cô nhấp ngụm trà, cố nén nỗi ức chế trong lòng xuống rồi quay sang hỏi: “Judy đã đến đây chưa?”

Trâu Nam là một trợ lý vừa tỉ mỉ, cẩn thận lại vừa chu đáo, cô đã chuẩn bị đầy đủ các tư liệu cần thiết, nhanh chóng báo cáo với cấp trên: “Gần đây, chị ấy ký hợp đồng quảng cáo cho nhóm “The Color”, hôm nay đi gặp người bên phía 4A”. Cô liếc nhìn cấp trên rồi nói tiếp. “Bắt đầu từ năm ngoái, chị ấy đã không mấy khi quan tâm, không sắp xếp chuyện tham gia diễn xuất của Tương Tương nữa rồi. Tương Tương nói may nhờ có chị đã sắp xếp cho cô ấy tham gia các chương trình, nhận phỏng vấn ở các đài truyền hình để duy trì độ phủ sóng cho cô ấy. Thế nhưng album vẫn chưa ra mắt, lại chưa ký thêm được bộ phim truyền hình nào, cứ tiếp tục thế này thì chẳng mấy chốc mà tiêu mất.”

Trâu Nam là một cô gái sống rất tình cảm, chỉ có điều nói hơi nhiều. Mạc Hướng Vãn xua xua tay ngăn cô tiếp tục “ca”: “Chị sẽ gọi điện cho Judy.”

Vừa dứt lời, Mạc Hướng Vãn đã nhận được điện thoại của giám chế quay ngoại cảnh ở Kênh giải trí của Đài truyền hình, người này đang nổi giận đùng đùng: “Tôi đã nói với cô từ trước rồi, tôi muốn Từ Lăng đến chỗ quay ngoại cảnh của tôi ngay trong hôm nay. Thế mà đến tận bây giờ vẫn chưa thấy mặt mũi cậu ta đâu hết.”

“Được! được! được! Em biết rồi, anh đừng tức giận nữa. Anh mà như vậy là cuối tuần người dân toàn thành phố chẳng thể nhìn thấy chương trình Lão Bà thân thiện lên sóng đâu, đúng không nào? Cậu diễn viên này tuổi đời còn quá trẻ, không có ý thức về thời gian, em nhất định sẽ trừ lương của cậu ấy. Hôm nay, nhất định em sẽ giải cậu ta đến nhận lỗi trước anh.”


[1] Nam diễn viên xuất sắc nhất đạt giải Bách Hoa.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s