Trích đoạn 17: Bích Tiêu cửu trùng xuân ý vũ – Tịch Nguyệt Giảo Giảo

Chương 3

Loạn điểm uyên ương, mấy chốn đinh hương kết

Vào lúc hoàng hôn, tôi đã dọn vào ở trong cung Di Thanh.

Kiến trúc của cung Di Thanh tuy nhỏ, nhưng khoảng cách đến cung Đức Thọ của Tuyên thái hậu và cung Càn Nguyên mà Đường Thiên Tiêu sống thường ngày đều không mấy xa xôi. Thông thường những nơi thế này đều được dành cho những phi tần, mỹ nữ được hoàng thượng hoặc thái hậu sủng ái. Còn Đường Thiên Tiêu sắp xếp cho tôi ở đây hoàn toàn không hề xuất phát từ mục đích mỹ sắc. Phi tần trong cung không nhiều, địa vị của tiệp dư trong cung cũng không hề thấp kém, tóm lại bây giờ tôi đã trở thành chủ nhân của cung Di Thanh.

Sau khi sắp xếp mọi việc đâu vào đấy, Cận Thất dặn dò thêm một vài câu rồi cũng nhanh chóng rời đi luôn. Cận Thất nói: “Nếu như Ninh tiệp dư còn điều gì nghi hoặc, tối nay cứ việc hỏi hoàng thượng là sẽ rõ ngay thôi. Tối nay chắc chắn hoàng thượng sẽ ngự giá đến cung Di Thanh của người đấy.”

Quả nhiên, vừa mới chập tối, thái giám quản sự đã đến đây kiểm tra về đồ dùng hàng ngày của hoàng thượng xem còn thiếu thứ gì không, đồng thời thổi tắt hai chiếc lồng đèn treo bên ngoài cửa cung.

Theo thể chế, trước cửa cung của tất cả các vị phi tần mỹ nữ, sau khi trời tối đều phải treo một cặp lồng đèn. Nếu như hoàng thượng chỉ định sẽ giá đáo ban ơn mưa móc cho phi tần, mỹ nữ nào trong cung, thì vị thái giám văn thư phòng phụ trách nội đình sẽ tới hạ lồng đèn trước cửa nơi đó xuống, cho tới khi nào hoàng thượng bắt đầu nghỉ ngơi tại cung đó, thì mới thông báo cho tất cả các nơi khác thổi tắt đèn lồng trước cửa cung.

Tôi vẫn chẳng thể nào tìm ra mối liên hệ giữa một Đường Thiên Tiêu luôn luôn tình thâm nghĩa trọng với Nam Nhã Ý, cười nói đùa vui với tôi và một hoàng đế hoang đường, vô tình vô nghĩa đã ruồng bỏ Nam Nhã Ý, phong tôi thành tiệp dư là cùng một con người.

Trong cung đã chuẩn bị sẵn y phục, trang sức dành cho tiệp dư chính tam phẩm, tất cả phấn son đều thuộc hạng thượng thượng phẩm. Mấy người cung nữ được phái tới trang điểm, chải đầu để tôi chuẩn bị tiếp giá, đều bị tôi đuổi ra ngoài, không một ai dám lên tiếng.

Thế nên, khi Đường Thiên Tiêu bước vào cung Di Thanh, tôi vẫn mặc trên người bộ y phục cũ, khuôn mặt tiều tụy, tầm thường, lặng lẽ ngồi bên bàn uống trà.

Ngài tuy cau chặt đôi mày nhưng không hề trách tôi tội thất lễ phạm thượng. Đường Thiên Tiêu tiện tay cởi lớp áo bên ngoài ra vứt cho cung nữ, ra lệnh cho bọn họ mang một chậu nước nóng đặt lên mặt bàn, khóe miệng nhẹ nhếch lên rồi cười nói: “Con nha đầu này dự định để trẫm đích thân chải đầu rửa mặt cho hay sao? Mau đi sửa soạn lại đi, trẫm muốn nàng phải thật xinh đẹp, tươi tắn.”

“Hả?” Từ trước đến nay tôi chưa bao giờ thấy nụ cười của ngài lại khó coi, chướng mắt như bây giờ, vào lúc này thật chẳng khác nào chiếc gái đâm vào khiến đôi mắt khiến tôi đau đớn vô cùng. “Thiếp vẫn luôn cho rằng ngài sẽ thích nhìn thấy Nhã Ý tỷ tỷ xinh đẹp, tươi tắn hơn cơ.”

“Có phải muốn trẫm đích thân tới rửa mặt thay cho nàng không?” Đường Thiên Tiêu ra vẻ như không nghe thấy gì, vẫn tiếp tục mỉm cười, vò tấm khăn rửa mặt rồi bước đến định rửa mặt thay tôi.

Tôi lại càng cảm thấy vô cùng chán ghét, liền đứng phắt dậy nhìn ngài chằm chằm, lạnh lùng mỉm cười nói: “Thiếp thực sự không biết được lúc này Nhã Ý tỷ tỷ đang làm gì? Liệu Đường Thiên Trọng có nhã hứng tô mày điểm phấn cho tỷ tỷ hay không? Hoặc giả lúc này đã không kiềm chế được mà bế tỷ tỷ lên giường rồi? Đường Thiên Tiêu, ngài không nghe thấy tiếng khóc của tỷ tỷ hay sao?”

“Nàng thật to gan.” Đường Thiên Tiêu quát lên đầy tức giận, tấm khăn trong tay bị vứt mạnh xuống chậu khiến nước bắn tung ra xung quanh.

Nụ cười trên khuôn mặt ngài đã biến mất không còn dấu vết, chẳng khác nào đứa trẻ làm việc xấu rồi bị vạch mặt một cách không thương tiếc, sắc mặt đỏ bừng lên, đôi mắt đen láy như ẩn chứa nước mắt, nhưng lại là hai ngọn lửa căm hờn rừng rực bên trong.

Tôi lùi lại vài bước rồi tự cười bản thân: “Lá gan của thiếp từ xưa đến nay đều không hề nhỏ. Nếu như gan nhỏ mà có thể đánh đổi lại cuộc sống bình an vô sự cho thiếp và Nhã Ý tỷ tỷ thì thiếp nguyện lòng cả đời làm một cung nữ thấp hèn ti tiện. Thế nhưng … bây giờ mọi việc đã trở thành thế nào đây?”

“Hiện nay, nàng ấy đã trở thành nhất phẩm phu nhân do Khang hầu mai mối đàng hoàng, đón rước về phủ, còn nàng trở thành tiệp dư của trẫm, đây đều là đại phú đại quý mà những người con gái bình thường mong ước nhưng đâu phải ai cũng đạt được, các nàng còn uất ức gì nữa?”

Tôi liền gật đầu nói thêm. “Cho nên, người chịu uất ức chính là hoàng thượng. Để báo thù người anh họ đang uy hiếp hoàng vị của bản thân, không những phải ban tặng người con gái mình nhất mực yêu thương cho người ta làm thê tử, bản thân lại còn phải chịu uất ức lập một người phụ nữ chẳng ra gì làm phi tần.”

“Con nha đầu chết tiệt, ngậm ngay miệng lại.” Đường Thiên Tiêu lúc này đang vô cùng tức giận, đôi mắt đan phụng đã hoàn toàn mất đi nét nho nhã, dịu dàng mọi khi, trên đó nổi lên những tia máu vằn đỏ, nhất thời chẳng thể hiểu nổi đó là vì đau lòng quá đỗi hay do tức giận vạn phần mà ra.

Mắt nhìn thấy ngài xồng xộc bước tới đưa tay ra như muốn tóm lấy mình, cơ thể tôi cứng đờ, lùi về phía sau theo bản năng, không suy nghĩ thêm gì, rút thanh đoản đao trong tay áo ra đâm về phía ngài.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s