Trích đoạn 20 – 7 : Tốt nghiệp rồi kết hôn thôi – Thuấn Gian Khuynh Thành

Khi Ninh Hạo Nhiên xuất hiện trước cửa lớp, ánh mắt của tất cả nữ sinh đều đổ dồn về anh ta, chỉ có Dương Nám Nám là không dám nhìn về phía ấy. Trong lòng cô vừa xấu hổ vừa vô cùng tức giận, phẫn nộ. Trước đó không lâu, cô mới bị anh ta chế giễu, nếu bây giờ, trước mặt anh ta, cô vẫn phải giả như không có chuyện gì xảy ra, chuyện này cô thực sự không thể làm được.

Đáng tiếc, có người dường như không biết trên đời này vẫn có chuyện ai ghét ai, ai làm cho ai phải phiền lòng.

Nám Nám giống như người vừa bị chọc giận, cô trừng mắt nhìn Ninh Hạo Nhiên đang nhẹ nhàng bước về phía nhóm của mình, cười nói với mọi người, còn vui vẻ tham gia hoạt động gói bánh chẻo cùng học sinh. Lúc đó, một số nữ sinh cùng nhóm với cô mặt mày hớn hở, tất cả các ánh mắt nóng bỏng đều ngưng tụ lại, khiến khu vực xung quanh nơi anh ta đứng trở thành cái lò nướng, thoáng một cái đã tăng nhiệt độ lên mức cao nhất. Tất nhiên, Nám Nám đứng bên cạnh anh ta cũng khó mà tránh được, cô đã bị biến thành con cừu nướng.

“Tôi vốn đã muốn nói lời tạm biệt em, đến lớp tìm em, nhưng nghe nói em xin nghỉ một tuần, không còn thời gian nên đã không đợi được em”. Ninh Hạo Nhiên nói.

Lý do xin nghỉ một tuần là vì Nám Nám bị gãy chân, trong buổi liên hoan, Nám Nám đã uống rượu và không nhớ vì sao mà bị ngã, rồi về nhà bằng cách nào. Sáng sớm hôm sau, khi tỉnh dậy, đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng, chỉ cảm thấy mắt cá chân rất đau, lúc bố đưa đến bệnh viện kiểm tra mới phát hiện ra bị bong gân, nằm nhà dưỡng bệnh một tuần mới trở lại trường học tiếp được. Vừa đến lớp, cô đã được những cái loa phóng thanh của lớp thông báo, giáo sinh thực tập môn Thể dục, người làm cô xấu hổ đã trở về trường rồi, anh ta phủi tay ra đi, để lại bao trái tim vỡ vụn, sáng lấp lánh trên mặt đất. Nhưng bây giờ, Ninh Hạo Nhiên lại nói, khi đó muốn nói lời từ biệt với cô, điều đó có ý gì đây?

Anh muốn thông qua cô để nói lời tạm biệt với cả lớp ư ?

“Thực ra, thầy Ninh chỉ cần nói với cái loa phát thanh của lớp thì ngày hôm sau toàn khóa sẽ biết hết, tôi dám chắc như vậy. Không cần phải nói với tôi, nói với tôi thì cũng chỉ mình tôi biết thôi, không có tác dụng gì”. Nói đến đây, Nám Nám còn đập bàn một cách khoái chí với một điệu bộ rất vô tư.

Ninh Hạo Nhiên vốn muốn rót cho cô một ly nước, nhưng vừa đặt xuống bàn thì bị lực đập của cô làm rung lên mấy cái, nước suýt nữa tràn ra ngoài. Thấy thế, anh nhíu mày nói. “Em… quên hết rồi sao?”. Ninh Hạo Nhiên nhíu mày, tựa hồ như phát hiện ra một sự thật không thể tin được.

“Quên điều gì? Thầy Ninh, thầy yên tâm, điều gì đáng quên, tôi sẽ không bao giờ nhớ, nhưng điều gì không nên quên, tôi nhất định sẽ nhớ”. Nám Nám vỗ ngực đảm bảo.

Ví dụ, anh ta đã từng đả kích lòng tự trọng trẻ thơ của cô như thế nào, cô sẽ không bao giờ quên!

Ninh Hạo Nhiên nhếch nhếch mép rồi lập tức im lặng với những suy nghĩ kín đáo, một lát sau mới nói: “Ồ, tốt, vậy hãy nhớ tuần sau, chúng ta còn phải thi bơi nữa nhé!”

Như vậy mới đúng, Ninh Hạo Nhiên buộc phải nhận thức rõ tình hình, không nên cho rằng nhờ mối quan hệ mà đi cửa sau thì có thể xóa đi tất cả những chuyện ân oán của quá khứ. Tuy buổi nói chuyện hôm nay dường như rất kì lạ, hàm chứa rất nhiều chân lí huyền diệu, nhưng Nám Nám hiểu rõ đạo lí hiếu kì giết chết mèo, đối với những lời khi nghe cảm thấy kì lạ thì không nhất thiết phải quan tâm, tuyệt đối không tăng thêm sự bới móc sâu hơn. Đây cũng là sự khác biệt lớn nhất giữa cô với người chị em tình nghĩa sâu nặng Oa Oa.

Trong vài giây, Nám Nám đã kịp ổn định lại tinh thần, bắt đầu dửng dưng với chuyện cũ để vùi đầu vào những món ngon bày trước mắt, cô vừa múa đũa, vừa nói một cách mơ hồ: “Lát nữa thanh toán, chúng ta sẽ chia đều, nhưng khi trả tiền thì hãy để tôi, khi nào ra ngoài thì hãy trả phần của anh cho tôi, chứ không nên chia tiền tại đây, tránh thái độ không hay của nhân viên phục vụ.”

Ừm?! Ninh Hạo Nhiên cau mày, không ngờ khi gặp lại anh, cô vẫn có thể có ý nghĩ tính đĩa trả tiền, anh nhìn thẳng vào hai mắt Nám Nám một cách giận dữ: “Em quên thật rồi sao?”

Nám Nám lập tức cảnh giác liếc anh một cái, cố nghĩ về điều mà Ninh Hạo Nhiên cứ nhấn mạnh vài lần trước đó. Liệu có khả năng cô đã mượn tiền của anh ta mà chưa trả không nhỉ? Cô liền gặng hỏi: “Có điều gì cần tôi phải nhớ thật sao, thầy Ninh? Hay là thầy nhắc lại cho tôi đi! Đã lâu quá rồi, tôi không còn nhớ rõ nữa.”

Đôi mắt sáng lóe lên, Ninh Hạo Nhiên lạnh lùng nói: “Không cần nữa. Lát nữa nhớ thanh toán, cô nợ tôi!”

Ngữ khí bực bội của anh khiến Nám Nám cảm thấy khó chịu nhưng lại ngại, không tiện hỏi nhiều, cô chỉ còn biết cúi đầu tập trung vào ăn. Biểu hiện kì lạ của anh làm cô nghĩ hình như thực sự cô đã từng nợ anh ta điều gì đó. Cô cố vắt óc suy nghĩ, nhưng vẫn không có bất kì manh mối nào cả.

Cho tới khi cô nhận tờ hóa đơn thanh toán thì một vầng sáng đột nhiên xuất hiện, cuối cùng cô đã nhớ ra…

Ninh Hạo Nhiên chọn món A, giá một trăm sáu mươi tám tệ một suất.

Cô vẫn chưa được nhận lương, tiền làm thêm tháng trước đã đưa cho Oa Oa mua đồng phục công ty rồi, cả túi chỉ còn lại mấy đồng tiền lẻ bố cho. Vì vậy lúc này, thái độ của cô rất khiêm tốn, run lên một lúc, cô mới lôi ví ra, cắn răng đưa ba trăm năm mươi tệ cho nhân viên phục vụ.

Cô rất xót ruột, vừa ra khỏi cửa đã lẩm bẩm: “Thực ra, tôi không cần phải mời anh, chúng ta là đồng nghiệp, chia đều thì tốt hơn. Đương nhiên anh không đưa thì tôi cũng không chủ động đòi, nhưng nếu anh đưa thì tôi cũng không khách khí.”

Mấy chữ “đồng nghiệp” lập tức khiến sắc mặt Ninh Hạo Nhiên tối sầm lại, anh nhìn chằm chằm vào đôi môi đang tính từng đồng không chịu thôi của Nám Nám, miễn cưỡng nén cơn giận đang cháy hừng hực trong lồng ngực, lấy ví tiền từ trong túi ra, đưa cho Nám Nám bốn trăm: “Bữa cơm hôm nay tôi mời, hãy nhớ cuộc đấu tuần sau!”

Nám Nám vốn đã chuẩn bị sẵn tinh thần nhận tiền nên khi nhìn thấy đồng nhân dân tệ, cô lập tức như được tái sinh, nên cơ bản đã quên là phải giả vờ từ chối để thể hiện sự rộng rãi, lịch sự, cất thẳng tiền vào túi và gật đầu một cách đầy tự tin: “Yên tâm, thầy Ninh, tuần sau nhất định tôi sẽ dốc toàn tâm toàn sức để nghênh chiến.”

“Ngoài ra, thầy có thể nhắc cho tôi rốt cuộc là chuyện gì không? Tôi thực sự không nhớ nổi nữa rồi”. Nám Nám hỏi một cách ngây ngô.

Ninh Hạo Nhiên bị câu nói của cô kích thích, không đợi cô có thêm phản ứng nào nữa, liền gật đầu với Nám Nám một cách thờ ơ và rời khỏi đó trước mà không hề quay đầu lại, bộ đồ thể thao màu trắng mặc trên người anh bay bay theo gió.

Ừm, trông rất quyết đoán đấy!

One thought on “Trích đoạn 20 – 7 : Tốt nghiệp rồi kết hôn thôi – Thuấn Gian Khuynh Thành

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s