Trích đoạn 20 – 8 : Tốt nghiệp rồi kết hôn thôi – Thuấn Gian Khuynh Thành

Nám Nám đứng ngẩn người ra đó rồi sờ ví tiền trong tay, nhíu mày nhìn theo bóng anh mà suy nghĩ…

Chẳng lẽ cô thực sự đã nợ tiền của anh? Nhìn thái độ giận dữ của Ninh Hạo Nhiên thì rất có khả năng cô đã từng mượn tiền của anh.

Nhưng vì sao anh lại không trực tiếp bảo cô trả chứ?

Lẽ nào do cô đáng thương quá nên dẫn đến tình huống người lẽ ra phải trả nợ lại nhận được sự thương cảm của chủ nợ, và sau đó, chủ nợ không những không lấy lại tiền mà còn đưa thừa cho cô năm mươi tệ?

Nhân viên phục vụ phụ trách việc đóng mở cửa thấy Nám Nám vẫn chưa đi, hai mắt tròn xoe nhìn về phía Nám Nám, trong bụng thầm cảm thán: cô gái này thật đáng thương, bị bạn trai đá mà chỉ được có bốn trăm tệ.

Nám Nám ngẩng đầu quay lại nhìn một lúc, cảm thấy mình cần phải nói gì đó để xua tan cái không khí lúng túng, khó xử lúc này. Vì vậy, cô cười với nhân viên phục vụ một cách ngượng ngùng: “Này anh, chỗ các anh không lấy tiền boa ư?”

 

“Oa Oa, chuyện em uống say vào buổi liên hoan tất niên năm lớp mười một, chị còn nhớ không?”. Nám Nám nằm trên giường, nhíu mày hỏi.

“Nhớ chứ, đó là lần duy nhất trong đời em uống say mà. Về đến nhà, nằm trên giường như một con lợn chết, mẹ gọi thế nào em cũng không tỉnh, mẹ ngồi cạnh giường em, khóc thảm thiết, còn tưởng em chết luôn tại trận cơ, sau đó, bố phải lôi mẹ ra, không thì em đã bị chết chìm trong nước mắt của mẹ rồi. Sao, bây giờ em mới cảm thấy hối hận ư? Đúng rồi, đêm đó, em còn ra sức ngăn không để chị lột quần áo, giãy giụa liên tục, suýt nữa đánh chị thành người tàn phế rồi, thật đen đủi cho người đã đưa em về hôm đó…”. Oa Oa để hai chân trên đầu giường, không ngừng lắc đi lắc lại, tay cầm một quyển hướng dẫn về thị trường việc làm, đang nghiên cứu làm thế nào để thâm nhập sâu hơn vào nội bộ Hoa Hạo để nghe ngóng tin scandal nhiều hơn.

“Có người đưa em về ư? Ai?”. Nám Nám ngạc nhiên đến nỗi đang nằm liền đứng bật dậy.

Oa Oa không thèm nhìn cô một cái, trả lời một cách lạnh lùng: “Đàn ông.”

“Đây chẳng phải là lời nói thừa ư? Người đàn ông như thế nào? Có phải dáng người to cao và rất đẹp trai không?”. Nám Nám không để ý rằng mình đang tâng bốc Ninh Hạo Nhiên.

Oa Oa liếc nhìn Nám Nám một cái. “Mơ à? Em còn tưởng có bạch mã hoàng tử xuất hiện sao? Bên cạnh em xuất hiện người to cao, đẹp trai khi nào vậy?”

“Lẽ nào không phải?”. Trong lòng Nám Nám đầy hoài nghi rồi hụt hẫng, không xác định được ý tứ trong lời nói của Ninh Hạo Nhiên chiều nay. Cô dường như không có hồ sơ phạm tội của một kẻ say rượu gây chuyện, làm sao anh ta có thể đề cập đến chuyện hôm tất niên rồi dựng lông mày lên mà nghiến răng nghiến lợi chứ?

“Không biết, chị không nhìn thấy”. Oa Oa ngáp và tiếp tục suy nghĩ, rốt cuộc đó là ai chứ? Một nam giới trung niên hay là một nữ minh tinh Sơn Tây khiến anh ta thích nhỉ? Không được, ngày mai đến công ty, nhất định ta phải đánh vào nội bộ quân địch chứ không thể cứ đoán này đoán nọ, thật hao phí tinh thần quá.

Xem ra không phải là anh ta. Nám Nám kéo chăn, lẳng lặng nằm xuống. Oa Oa thấy cô không nói gì nữa liền tắt đèn, rèm cửa đã ngăn tất cả những tia sáng từ bên ngoài, chỉ còn lại một màu tối đen phủ khắp phòng, làm hồi ức giống như vực sâu không đáy không thể nào với tới được. Rốt cuộc chân tướng của buổi tối hôm đó là thế nào đây?

Trời ơi, sao lại giống như đi săn tìm kho báu thế này? Ôi, thật đau đầu quá! Thôi, không quan tâm đến nó nữa, đi ngủ cái đã! Trời có sập thì rơi xuống người to cao trước mà, chưa đến lượt mình.

Oa Oa vừa nằm xuống đã ngủ say rồi, còn Nám Nám vẫn trở mình, trằn trọc, thao thức không sao ngủ nổi.

Quả thực chuyện này, cô không thể để trong lòng, vì vậy, cô đã lặng lẽ bò ra khỏi giường, cầm điện thoại và gửi tin nhắn cho tất cả những đứa bạn ham chơi của cô: «Các huynh ơi, rốt cuộc tiểu đệ đã làm gì sau khi buổi liên hoan tất niên năm lớp mười một kết thúc nhỉ?»

Mười phút sau, tin nhắn trả lời đến liên tục.

Nhị Mao: Trời, cậu lại chuyển đổi giới tính rồi ư? Chẳng phải lần trước, khi uống rượu, cậu đã đánh vào đầu tớ và bắt tớ gọi là chị sao? Còn nói chính vì cách xưng hô của tớ đã làm lỡ mất mấy chuyện tình duyên của cậu, sao mới có mấy ngày lại muốn trở về thời thơ ấu huynh đệ rồi? Lẽ nào tình duyên đã hết mùa?

Rosa: Cả một đất nước rộng lớn như vậy, việc đại sự ai mà biết hết được, việc này phải hỏi trưởng thôn chứ!

Tiểu Lục: Đồ dở hơi! Nửa đêm rồi còn không ngủ, gửi tin nhắn làm phiền vợ chồng người ta đang ân ái, sau này cái đó của tớ mà có vấn đề gì thì cậu phải chịu trách nhiệm hoàn toàn đấy!

Cẩu Đản: Này người anh em, cậu gửi nhầm rồi, lớp mười một tớ không học cùng với cậu, nếu có người bám đuôi cậu, tớ dám lấy đầu mình ra để đảm bảo, chuyện đó nhất định không phải do tớ làm!

Đại Nhãn: Lớp mười một? Gì vậy? Trời, cậu đã mượn rượu để cướp của ư? Giờ đi đầu thú vẫn còn kịp đấy, nghe nói vẫn chưa mãn hạn đâu.

Một người anh kết nghĩa: Lại ăn no rửng mỡ đấy à? Không có việc gì thì ra ngoài mà đi dạo, đừng có ngồi đoán mò nữa! Năm cậu học lớp mười một, tớ ra nước ngoài, ai mà có thời gian để ý cậu làm gì chứ!

Một cậu em kết nghĩa: Đại huynh, lúc đó đệ mới vào tiểu học, câu hỏi này khó quá, huynh muốn thách đố chỉ số IQ có hạn của đệ ư?

Tinh Tinh Quân (bạn nữ duy nhất): Đáng ghét, biết ngay kể từ lúc đó, cậu bắt đầu có ý định xấu với người ta mà. Nói đi, chuyện đó khi nào?

Một bạn nam quen trên mạng đã từng gặp mặt: Kì thực, tớ vẫn muốn nói với cậu, cậu không phải là mẫu người mà tớ thích, tớ rất xin lỗi, vì đó chỉ là ảo giác của tớ đối với cậu.

Một người bạn thời đại học đã từng làm tổn thương cô: Hôm qua tớ tập tạ, cơ tay bị căng ra nên không có thời gian giúp cậu nhớ lại chuyện vớ vẩn đó được!

Các bạn học cùng lớp mười một, mười hai là có tình người nhất, gửi đi mười tám tin thì trả lời lại hẳn năm tin.

Lớp phó học tập: Hôm đó, cậu đã uống rất nhiều (rất ngắn gọn, giống y như tướng mạo của cậu ta).

Lớp phó lao động: Cậu đã ôm chổi và hát bài Đau lòng Thái Bình Dương tới mười ba lần (thật không hổ là lớp phó lao động, kết quả của sự hồi tưởng cũng liên quan đến dụng cụ mà cậu hăng hái chiến đấu bao năm).

Lớp phó văn nghệ: Tối hôm đó, cậu hát một câu mà không đúng giai điệu (đây đúng là tố chất nghề nghiệp, cần phải được thừa nhận).

Tổ trưởng: Chỉ chú ý đến việc ăn bánh chẻo nên không biết gì hết (tổ trưởng từ đầu chí cuối chỉ để mắt tới việc làm bánh).

Lớp trưởng: Cậu kéo tay tớ và thừa nhận việc lần trước, khi tổng vệ sinh, cậu đã đuổi chuột và làm vỡ kính cửa sổ. Việc này bọn tớ đã điều tra một năm rưỡi, mấy lần lấy cậu làm mục tiêu để điều tra, nhưng đều không đoán là cậu, không ngờ… cậu lại giấu anh em lâu như vậy, thật uổng phí sự tín nhiệm của các anh em. Sau đó, tớ nói với mọi người, đợi cậu tỉnh rồi thì cũng không cần nhắc lại nữa, vì người ta khi uống nhiều rồi thì lời nói cũng không có hiệu lực pháp lý.

Chao ôi các anh em… Thật mất công bồi dưỡng. Đúng vào giờ phút quan trọng mà không cung cấp được một thông tin nào hữu ích, có điều từ trong từng câu, từng chữ của họ cũng không khó để nhận ra rằng tối hôm đó, quả thực cô đã uống rất say, nếu vậy thì chuyện ân oán giữa cô và Ninh Hạo Nhiên rất có thể đã phát sinh trong lúc cô không ý thức được và việc đó gây vướng mắc cho đến tận bây giờ.

Kinh hoàng!

Cay nghiệt như Ninh Hạo Nhiên, nếu thực sự phải trả thù cho ân oán trước đây…

Anh ta sẽ không đổ axit nitric xuống bể bơi vào tuần sau chứ?

Run rẩy…

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s