Trích đoạn 38: Bảo vật giang hồ – Tô Tố

Mọi người chỉ biết rằng trước đây, lão tặc đó đã vì ta – một phận hồng nhan mà quyết sống quyết chết đấu với những người ở tộc Miêu Cương thôi. Thế nhưng, các người làm sao có thể ngờ được lão ta đã rắp tâm đoạt lấy thánh vật của tộc trại chúng ta chứ?”

“Không thể nào!”. Đại phu nhân ngắt lời bà, vô cùng phẫn nộ: “Võ công của lão trang chủ có thể xưng danh nhất nhì trên giang hồ, người tuyệt đối sẽ không thèm để tâm đến thứ thánh vật của bộ tộc man di các người!”. Từ trước đến nay, đại phu nhân đều nho nhã, lễ độ, đối xử với ai cũng dịu dàng, nhã nhặn, rất ít khi nổi giận. Phản ứng như lúc này có thể coi là lần đầu tiên.

“Đương nhiên là lão ta thèm khát rồi”. Tam phu nhân cười lạnh lùng. “Năm đó, khi biết được con ếch màu đỏ ấy có thể tăng gấp bội công lực của bản thân, lão ta đã rắp tâm cướp cho bằng được thánh vật.”

Phàm là người, dù võ công có giỏi đến mấy đi chăng nữa thì đều có lúc không thỏa mãn. Để nâng cao công lực, đạt được cơ thể ngàn độc bất nhập như trong truyền thuyết, Lãnh lão trang chủ đã lừa Hồng Ngân Sương, đoạt lấy thánh vật của tộc người Miêu Cương.

“Lúc đó, ta đã mang thai, đứa trẻ chỉ kém Lãnh tiểu thiếu gia có ba, bốn tháng”. Tam phu nhân nhìn Lãnh Vô Song với ánh mắt căm hận. “Vì muốn ta thử độc cho lão mà lão tặc đó đã nhẫn tâm đến mức không quan tâm đến cốt nhục của ta, bảy tháng đã ép ta phải sinh sớm rồi vội vã bế đi mất.”

Nỗi đau đớn mất đi cốt nhục đã giày vò bà suốt bao năm nay. Nỗi đau ấy chẳng khác nào một vết thương mãi mãi chẳng thể liền sẹo, chỉ cần chạm nhẹ tới là máu sẽ tuôn ra không ngừng.

Bao nhiêu năm nay, mỗi lần nhìn thấy ánh mắt tràn đầy yêu thương của đại phu nhân dành cho Lãnh Vô Song là trái tim bà lại ứa máu, đứa con của bà lẽ ra cũng đã lớn như thiếu trang chủ, đẹp trai, anh tuấn giống hệt vậy.

Biết bao tháng ngày qua, mỗi lần Bích Hà bê bát canh đen ngòm vào, lạnh lùng nhìn bà uống cạn hết, nỗi hận trong lòng bà lại trào dâng dữ dội.

Thứ độc kinh khủng đó lần sau lại nhiều hơn lần trước.

Bởi vì cốt nhục của mình nên bà nhẫn nhịn chịu đựng hết tất cả mọi đớn đau.

“Vậy tại sao ngươi âm thầm chịu đựng suốt thời gian hai mươi năm, đến tận bây giờ mới ra tay trả thù rửa hận?”

Nước mắt tam phu nhân từ từ chảy xuống hai bên má, cổ lại càng đưa sát lại gần lưỡi kiếm của Lãnh Vô Song, hai bàn tay lại giơ lên, phóng về phía chàng, hoàn toàn không thèm để tâm đến phần cổ đang tóe máu của mình. Rõ ràng lúc này, bà đang muốn quyết chết cùng với Lãnh Vô Song. Thấy thế, đại phu nhân hoảng hốt rút kiếm đâm tới nhưng vẫn cứ chậm hơn một bước.

Mắt thấy bàn tay của bà ta sắp chạm tới phần ngực của mình nhưng Lãnh Vô Song vẫn không hề có ý định tránh né, sắc mặt chàng bỗng trở nên nhợt nhạt, hơi thở nặng nhọc, ánh mắt toát ra nỗi đau đớn, máu tươi từ từ chảy xuống bên khóe miệng.

Kiếm kiếp của chàng đã phát tác sớm hơn chàng tưởng.

“Vô Song!”. Nhìn thấy sắc mặt của chàng trắng bệch, miệng chảy máu tươi, Ngũ Thập Lang vô cùng kinh ngạc, chẳng suy nghĩ quá nhiều, cô nhảy ngay xuống khỏi xà nhà, vừa chuẩn xác vừa dũng mãnh, giáng cả bàn tọa lên đầu của tam phu nhân. Tam phu nhân hoàn toàn không thể ngờ được biến cố này, lập tức hoa mày chóng mặt.

“Chuẩn xác!”. Ngũ Thập Lang hào hứng hét lên rồi nhổm đứng dậy khỏi người của tam phu nhân, nhấc chân giẫm thẳng lên ngực của bà. “Rắc! Rắc! Rắc!…”, không biết cô đã giẫm gãy mất mấy cái xương sườn trong người tam phu nhân.

Xong việc, cô nhanh chóng chạy lại bên Lãnh Vô Song.

Lãnh Vô Song hoàn toàn mất hết sức lực, nếu như không phải cố gắng tựa người lên thanh kiếm Linh Tê thì chắc hẳn chàng đã ngã rạp xuống đất từ nãy rồi.

Ngũ Thập Lang đột ngột xông tới như thế đương nhiên khiến chàng chẳng còn cách nào cầm cự thêm được nữa, lập tức ngã ngửa ra phía sau, sắc mặt nhợt nhạt quay qua nhìn

“Vô Song!”. Ngũ Thập Lang ôm chặt lấy chàng giống hệt như con mực tuôn xúc tu bủa vây con mồi. Đầu nhấc lên khỏi khuôn ngực Vô Song, cô lo lắng không yên hỏi: “Huynh không sao chứ?”

Lãnh Vô Song mím chặt môi lại, ánh mắt như tóe ra tia lửa, bừng bừng lửa giận. Tuy sắc mặt vẫn còn nhợt nhạt nhưng chàng cũng lấy lại được đôi phần tinh thần: “Cô, xuống ngay!”

Nói ra cũng thật lạ kì, bị Ngũ Thập Lang xông tới, nằm đè lên người, vậy mà nỗi đau đớn ở ngực chàng lại giảm đi phần nào.

Trong khi đó, đại phu nhân đã kịp bắt lấy tam phu nhân.

Ngũ Thập Lang vẫn cứ giữ nguyên hiện trạng, nằm đè lên người Lãnh Vô Song, hoàn toàn phớt lờ nỗi tức giận của chàng, quay đầu sang, mỉm cười đầy hối hận: “À, chuyện là thế này, tam phu nhân, lúc nãy tôi trót giẫm hơi khẽ lên ngực của bà, thành thật xin lỗi!”

Tam phu nhân một lần nữa nước mắt đầm đìa. Cái đó không thể gọi là “trót giẫm hơi khẽ” được, mọi người có hiểu không?

Không cách nào kháng cự được nữa, bà đưa tay ôm lấy ngực, nước mắt lã chã nhìn sang Ngũ Thập Lang: “Cô… được lắm…”

Quá đỗi mạnh mẽ, trên thế gian này không còn bất cứ thứ vũ khí nào có thể mạnh mẽ được như vậy nữa!

Cô ta chẳng qua mới giẫm có mấy phát lên phần ngực của bà thôi, vậy mà xương cốt đã gãy lung tung, loạn xạ rồi.

Sức đả thương còn mạnh gấp trăm lần so với những người đã tập võ lâu năm.

“Hồng Ngân Sương, tại sao ngươi lại cứ chĩa mũi nhọn về phía Vô Song thế?”. Đại phu nhân nhặt kiếm lên, hỏi. “Ta tự thấy rằng mẹ con ta chưa bao giờ bạc đãi ngươi cả.”

Tam phu nhân cười lạnh lùng, ai oán thốt lên: “Hai người chẳng làm điều gì có lỗi với ta cả, chỉ có điều, Lãnh Vô Song là con trai của lão tặc đó, ta chẳng thể nào nuốt trôi được mối hận này.”

Bà thực sự chẳng thể nào nuốt trôi được mối hận này.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s