Trích đoạn 19: Bích Tiêu cửu trùng xuân ý vũ – Tịch Nguyệt Giảo Giảo

Hai tay tôi nắm chặt tấm khăn trong tay, nắm chặt đến mức chiếc khăn nhàu nhĩ, vậy mà vẫn chẳng thể nào thấm hết được mồ hôi nơi bàn tay và sự bất an trong lòng.

Đường Thiên Tiêu không hề nhìn về phía tôi, thất thần ngắm lên đình màn rồi trầm ngâm cất lời: “Nha đầu có biết hay không? Trẫm thực sự muốn dùng nàng để đổi Nhã Ý về. Hai chúng ta đã quen biết nhau từ khi còn nhỏ, nàng ấy vẫn luôn mong mỏi chờ trông trẫm, trước tiên là đợi trẫm trưởng thành, sau đó lại bị đưa đến nước khác, nên phải đợi trẫm tấn công chiếm được Thụy Đô. Ngày nay, nàng ấy vẫn đang chờ đợi, Nhã Ý khóc lóc nói với trẫm rằng, nàng sẽ đợi trẫm trở thành một đế vương thực thụ, sau đó đón nàng từ phủ Khang hầu về.”

“Một đế vương thực thụ …” Đường Thiên Tiêu lại nhắc lại cụm từ này, rồi ngẩng đầu lên, dưới ánh nến lấp lánh, khuôn mặt ngài hiện lên sự phẫn hận mà uất ức, lạnh lùng mà cũng yếu đuối. “Trẫm nhất định sẽ làm được, nhất định sẽ trở thành một đế vương thực thụ. Cho dù ngay bây giờ chưa thể làm được gì, thì trẫm cũng quyết khiến cho Đường Thiên Trọng phải phí hoài công sức, mất mát lớn lao mà sau cùng vẫn cứ tốn công vô ích, phải nếm mùi vị khi bị người khác cướp đoạt người trong lòng mình xem sao.”

Câu nói vừa dứt, Đường Thiên Tiêu liền đấm mạnh một quyền xuống chiếc chăn, ngài dường như không thể nào che giấu nổi nỗi căm phẫm, đánh mất đi nụ cười hài hước, bất cần thường ngày.

Cổ họng tôi lúc này khô khốc, thế nhưng khóe mặt lại ướt đẫm, đợi đến khi khó khăn lắm mới mở miệng nói chuyện được, thì tôi mới cảm nhận được giọng nói của mình không được rõ ràng cho lắm. “Hoàng thượng, ngài lấy thiếp là vì muốn trả thù Đường Thiên Trọng?”

Đường Thiên Tiêu đã nghe thấy tôi trước đó còn cả gan gọi thẳng tên húy của ngài ra, nên cũng chẳng hề so đo, tính toán chuyện tôi gọi thẳng tên của Khang hầu, nhưng ngài quay sang nhìn thẳng vào mắt tôi, rõ ràng có đôi chút xấu hổ, ảo não.

“Chính Nhã Ý đã nói rằng, nàng ấy bị gả cho Đường Thiên Trọng còn hơn để cho nàng tới phủ nhiếp chính vương.”

Tôi quay đầu ra phía khác, im lặng không nói thêm tiếng nào.

Đường Thiên Tiêu vẫn nằm trên giường, mím chặt môi, nhắm mắt lại, hơi thở nặng nề giống như mọi khi, xem ra đã chìm vào giấc ngủ.

Vào giây phút này, tôi đang cảm thấy vô cùng ảo não, không biết phải chăng bản thân đã nói quá lời, dường như đã chặn hết mọi đường lui cuối cùng của bản thân. Đột nhiên ngài quay người rồi ngồi dậy, thì thầm nói chuyện với tôi đang ngồi bên mép giường. “Thanh Vũ, nàng nói đúng, ta bỏ rơi Nhã Ý nạp nàng làm phi tử, đa phần là vì muốn báo thù Đường Thiên Trọng, muốn lặng lẽ đứng nhìn chuyện nực cười của hắn. Nhã Ý … uất ức, khổ sở vô cùng, vậy mà vẫn còn suy nghĩ thay cho nàng, còn bản thân ta lại chẳng hề suy nghĩ thay cho Nhã Ý …”

Ngài đang nói bỗng dưng khựng lại, vội vã quay đầu đi chỗ khác. Trên khuôn mặt tựa như ngọc tạc, tuấn tú, trẻ trung của ngài, đôi lông mi cong dài mềm mại khẽ rung động, ướt đẫm bởi nước mắt, dưới ánh nến cảnh tượng này hiện lên vô cùng tuyệt mỹ.

Đây cũng là lần đầu tiên ngài hoàn toãn gỡ bỏ chiếc mặt nạ chí cao vô thượng của một đế vương, xưng hô với tôi là ‘ta, nàng’, thản nhiên nói ra tâm sự của bản thân.

“Vậy Nhã Ý tỷ tỷ … phải làm sao đây?” Tôi đã không còn cảm thấy tức giận nữa, liền cất tiếng hỏi lại.

“Ta sẽ nghĩ cách đón nàng ấy về lại bên cạnh ta.” Ngài nói rồi lấy thanh đoản đao kia, xoay chuyển linh hoạt trên tay, đột nhiên quay sang nói với tôi bằng giọng lạnh lùng đầy sát khí: “Trang Bích Lam đưa thanh đoản đao này cho nàng là để cho nàng tự vẫn hay sao?”

Trang Bích Lam!

Cái tên đã được ẩn giấu biết bao lâu nay cuối cùng cũng được người ta nhắc tới, cảm giác đau đớn như trái tim đang bị ai đó giằng xé, lại giống như mọi thứ đều đang lật nhào đổ vỡ, như dòng nham thạch nóng bỏng chảy khắp tứ phía, chảy tới đâu, thân thể liền bị đau đớn bỏng rát tới đó, đến mức nước mắt tôi vì bị kích động mà sắp tuôn trào.

“Bích Lam … ngài … làm sao ngài biết được huynh ấy?” Tôi thở hổn hển, cố gắng đẩy luồng khí tắc nghẽn nơi lồng ngực ra ngoài.

“Những nô tài, cung nữ năm xưa hầu cận trong cung của Đỗ thái hậu triều Nam Sở tuy rằng có kẻ chết, người chạy loạn khắp nơi, không thể nào hỏi được nhiều tình hình khi đó, nhưng chỉ cần là những người ở trong cung lâu một chút thì đều nhớ một chuyện, trong cung Đức Thọ, người con gái xinh đẹp được sủng ái nhất không phải tên là Ninh Bích. Có điều đích thị có một Ninh nhị tiểu thư, là cháu họ của Đỗ thái hậu, được thái hậu thương yêu, chiều chuộng vô cùng. Lúc ban đầu vị Ninh nhị tiểu thư này xinh đẹp tuyệt mỹ, tuyệt mỹ đến mức độ con trai của một danh tướng đã vì vị tiểu thư này mưu phản làm loạn, sau cùng toàn gia rơi vào cảnh đầu rơi máu chảy, chỉ có mỗi vị công tử đó cùng phụ thân là chạy thoát khỏi Thụy Đô. Sau khi chuyện này xảy ra, vị Ninh nhị tiểu thư đó có thể do quá đỗi đau lòng nên càng ngày càng tiều tụy, héo hon, chỉ trong thời gian một, hai năm đã mất đi dung mạo như hoa như ngọc trước kia, khiến cho tất cả mọi người đều kinh ngạc và luyến tiếc.”

Ngài mỉm cười đứng dậy, đặt tay lên tấm rèm trong phòng, rồi tiếp tục nói: “Trong chuyện này nhất định vẫn còn những ẩn tình không tiết lộ cho người ngoài biết. Những chuyện đại nghịch bất đạo, làm loạn mưu phản như vậy mà những người trong cung lại không hề biết rõ sự tình, thậm chí không có bất cứ người nào trong cung nói được ra tên họ của vị công tử đó. Thế nhưng trẫm đã điều tra được, Lý Minh Xương hoang đường vô năng, những năm gần đây đã không ít lần tàn sát chính những danh tướng giỏi giang dưới trướng của mình. Thế nhưng trong tên có một chữ ‘Bích’ thì chỉ có duy nhất Trang Bích Lam, con trai của Trang đại tướng quân Trang Dao năm xưa trấn thủ ở biên giới phía nam.”

Ánh mắt lạnh lùng nhẹ lướt qua, thanh đoản đao trong tay ngài đột nhiên phi tới, đường bay dứt khoát, lanh lẹ, cắm phập vào cánh cửa được điêu khắc trạm trổ.

Trên đó khắc hình tùng hạc diên niên[1]. Hạc tiên tung cánh dường như đang cất cao tiếng hót ca, thế nhưng lại bị chiếc đoản đao cắm vào đúng phần cổ, làm tất cả khí thế cao ngạo của hạc tiên đều biến mất. Hạc tiên trong dáng vẻ tung cánh nhưng lúc này hiện lên như đầu lìa khỏi cổ, đang cố gắng vẫy vùng trước khi chết.


[1] Tùng Hạc diên niên là hình khắc thể hiện sự thịnh vượng, trường thọ, có ý nghĩa rất tốt. Trong tranh gồm hình ảnh hạc tiên và cây tùng.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s