Trích đoạn 39: Bảo vật giang hồ – Tô Tố

Những lúc Lãnh Vô Song ngạo nghễ hành tẩu giang hồ, chẳng biết cốt nhục của bà phải chịu đựng cuộc sống khốn khổ đến mức nào, bị chính cha đẻ giam giữ trong một căn phòng bé nhỏ, chật hẹp để uy hiếp mẫu thân của mình.

Hai đứa nó là huynh đệ một nhà, thế nhưng, vận mệnh lại khác biệt như hai đầu thái cực.

Một người tự do như mây trên trời cao, còn một người lại bị coi như một tù nhân, giam giữ dưới lòng đất.

Bà không phục, có chết đi sống lại cũng không bỏ qua được mối hận này.

“Thắng làm vua, thua làm giặc”. Tam phu nhân mệt mỏi nhắm mắt lại, nước mắt lăn dài, có lẽ ngay lát nữa thôi, bà có thể nhìn thấy con trai của mình rồi. Những ngày tháng khốn khổ, đớn đau vì phải thử thuốc độc cuối cùng cũng sắp kết thúc. “Cho nên, ta cũng chẳng oán thán gì nữa.”

Đôi mắt bà khép lại, hai hàng lông mày vốn nhíu chặt giờ từ từ giãn ra, trên miệng dường như nở một nụ cười. Từ khóe miệng bà chảy ra rất nhiều máu đen.

“Bà ta đã uống thuốc độc”. Lãnh Vô Song dần dần khôi phục được thể lực, từ từ nhổm dậy, tựa vào bên tường, lạnh lùng lên tiếng.

Câu nói cuối cùng của tam phu nhân khá mơ hồ nhưng trong đó lại thấm đẫm nỗi sầu muộn, ai oán, bà đã mãi mãi nhắm mắt xuôi tay.

Thanh kiếm trên tay đại phu nhân đột nhiên chúc mũi xuống. Nỗi căm hận của tam phu nhân mãnh liệt như vậy thì chắc chắn những lời bà ấy nói ra không hề giả dối.

Thì ra người cùng chăn gối với bà mấy chục năm lại là một kẻ thủ đoạn, ác độc, bỉ ổi, vô sỉ. Người chồng mà bao năm nay bà tôn thờ chẳng khác nào thánh thần bỗng dưng lại bị phơi bày rõ bản chất thực sự, niềm tin của bà cũng theo đó mà sụp đổ hoàn toàn. Đột nhiên bị mất đi chỗ dựa tinh thần, chỉ trong chốc lát mà đại phu nhân như già đi cả chục tuổi.

“Mau đem Nhục Linh Chi Hoàn phát cho mọi người!”. Đại phu nhân đưa cái lọ trong tay cho a hoàn đứng gần nhất. “Những loại độc thông thường đều có thể giải được hết.”

Sau đó, bà từ từ lê những bước nặng nhọc, mệt mỏi bước ra ngoài.

May thay, thứ độc tam phu nhân hạ là loại thông thường nên ngoại trừ Ngũ Thập Lang ra thì tất cả mọi người trong trang đều đã được giải độc hoàn toàn. Nhục Linh Chi Hoàn vốn là một loại thuốc vô cùng thượng hảo, tất cả số thuốc còn lại trên thế gian đều đã nằm ở đây hết rồi.

Đây chính là của hồi môn của đại phu nhân. Bao nhiêu năm nay, nó là thứ bảo bối vô cùng quý giá, luôn được bà giữ gìn cẩn thận.

Khi biết tin tam phu nhân hạ độc, tất cả mọi người đều vô cùng hoang mang, lo sợ, chỉ riêng đại phu nhân là trấn tĩnh đến lạ thường, đương nhiên là vì sự tồn tại của lọ Nhục Linh Chi Hoàn kia.

Đáng tiếc là nó chỉ có thể giải trừ những loại độc thông thường chứ không hề có tác dụng với kịch độc mà Ngũ Thập Lang trúng phải.

“Chỉ còn mỗi mình ta là trúng độc thôi”. Ngũ Thập Lang đột nhiên bỏ bàn tay đang đỡ Lãnh Vô Song ra, một mình trốn vào góc tường, ủ rũ nói.

Lãnh Vô Song từ từ điều tiết chân khí trong người rồi cầm kiếm lên, chậm rãi bước tới trước mặt Ngũ Thập Lang, khẽ búng ngón tay vào trán cô, ngạo nghễ nói: “Có ta ở đây, không có chuyện gì đâu.”

Ngạo khí hiển hiện rõ trong lời nói của chàng dường như không phải để an ủi Ngũ Thập Lang mà là đưa một lời đảm bảo nặng tựa Thái Sơn cho cô.

Ngũ Thập Lang nhanh chóng lấy lại tinh thần, lập tức quay người lại, xông tới ôm chặt, tay chân kết hợp, tiếp tục dính sát lấy Lãnh Vô Song, cười tít mắt rồi gật gật đầu: “Ta tin huynh!”

Ngũ Thập Lang ngẩng cao đầu, chẳng khác nào một con vật cưng tin tưởng chủ nhân vô điều kiện, chỉ còn thiếu gắn thêm chiếc đuôi ở phía sau. Đôi mắt to chớp chớp, chiếc miệng xinh nhếch lên, cười vô cùng hạnh phúc.

Lần này, Lãnh Vô Song không đá bay Ngũ Thập Lang như mọi khi, ánh mắt chàng sáng long lanh, nở nụ cười dịu nhẹ, rất nhẹ, rất dịu, giống như đóa lan khẽ bung cánh rồi nở rộ giữa đêm khuya.

Hương thơm nhẹ nhàng mà dịu dàng…

Ngũ Thập Lang ngây đờ người, không dám tin vào mắt mình, liên tục đưa tay dụi dụi rồi ngẩng đầu nhìn trời, hét lớn: “Công tử Vô Song bị tam phu nhân nhập hồn rồi! Không ngờ huynh ấy lại đang mỉm cười dâm tà…”

Đang cười dâm tà… Đang cười dâm tà…

“Vèo”, khuôn mặt trong chốc lát giảm xuống dưới một ngàn độ, Lãnh Vô Song nhấc chân lên cao, đá Ngũ Thập Lang một cái, sau đó quay người, tức giận bỏ đi.

Để lại cả phòng toàn hộ vệ và a hoàn ngây người đờ đẫn nhìn Ngũ Thập Lang lồm cồm bò ra khỏi gầm bàn.

Ngũ Thập Lang lại ôm đầu vò tóc, nước mắt lã chã, ngồi bệt xuống đất, cố nghiêm túc suy ngẫm xem rốt cuộc bản thân cô đã đắc tội với thiếu gia Vô Song từ lúc nào.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s