Trích đoạn 14: Trách em thật quá xinh – Vị Tái

Ngồi nhìn Quản Huyền trang điểm cho “ma nữ tóc trắng”, Mạc Hướng Vãn trầm ngâm một lúc rồi nói: “Mấy ngày trước, em đã nhìn thấy bố của Mạc Phi.”

Nghe xong câu nói này, bàn tay đang kẻ viền mi cho cô bé mới đến của Quản Huyền run lên. Cô nhanh chóng lau vết nguệch đi, rồi quay sang: “Chị đã đợi để nghe câu chuyện của em từ lâu lắm rồi.”

“Mọi chuyện đều rất đơn giản, đại khái là sau khi nghe xong, chắc chắn chị sẽ bảo em là một đứa đại ngốc cho mà xem.”

“Chị đây sống đến tuổi này rồi, chưa gặp được mấy cô ngốc thuần khiết như em đâu.”

Mạc Hướng Vãn không muốn nhớ lại chuyện xưa. Cô nghĩ rằng, quá khứ là một đường viền càng ngày càng mờ nhạt, cuối cùng sẽ biến mất không để lại dấu tích, hiện tại mới là thứ quan trọng nhất với cô.

Thế nhưng sau khi gặp lại người đó, giấc mơ hàng đêm của cô lại càng chân thực hơn vài phần. Sự thật khiến cô sợ hãi, cô tự cười bản thân tại sao lại chẳng thể làm nổi chuyện xấu dù cô vốn cho rằng đó là con đường có thể cứu rỗi bản thân. Tuy rằng tới lúc này quá khứ vẫn còn di chứng đáng sợ, có điều, nhìn tổng thể thì cuộc sống hiện tại của cô vẫn tốt đẹp. Thương đau đi qua đương nhiên sẽ để lại vết sẹo, cô cũng lực bất tòng tâm.

Mạc Hướng Vãn thở dài bộc bạch: “Em thật sự không có mưu cầu gì lớn lao trong cuộc sống cả.”

Quản Huyền ra hiệu cho cô bé mới đến đi ra ngoài.

Mạc Hướng Vãn nói tiếp: “Bố em có hai sở thích lớn nhất, một là kiếm ngân phiếu, hai là nuôi vợ bé.”

Quản Huyền liền bật cười: “Nói vậy là em đã bị tư tưởng ấy ám ảnh từ bé phải không?”

Đúng là như vậy.

Mạc Hướng Vãn muốn cười sảng khoái thật vui vẻ, thật thỏa chí một lần, nhưng cuối cùng vẫn chỉ mỉm cười một cách đầy khổ sở.

Những chuyện dĩ vãng nhạt nhòa như khói sương, cô không biết nên bắt đầu từ đâu nữa.

 

Ngay từ khi Mạc Hướng Vãn còn nhỏ, Mạc Tôn – người cha đáng kính của cô, nói chắc như đinh đóng cột rằng: “Con gái của tôi được nuôi nấng trong giàu sang phú quý, lại xinh đẹp, diễm lệ, cho nên sau này nhất định phải gả cho một người đàn ông tốt, thì cái gì cũng sẽ có.”

Mạc Hướng Vãn không biết tiêu chuẩn của người đàn ông tốt là gì, nhưng chắc chắn không thể coi bố cô là một người đàn ông tốt được. Ông luôn mồm nói “con gái tôi lớn lên trong giàu sang phú quý”, mà ông lại đem phần lớn số tiền kiếm được để nuôi bà hai và cậu con trai riêng.

Đứa em cùng cha khác mẹ đó kém Mạc Hướng Vãn đúng mười sáu tuổi. Ai thèm nhận cậu ta chứ? Đương nhiên, Mạc Hướng Vãn sẽ không bằng lòng rồi.

Hôm đó, cô không nhịn được nên đã nói thẳng với bố: “Bố cái gì cũng có rồi, tại sao còn ra ngoài làm những chuyện vô đạo đức như vậy chứ?”

Mạc Tôn quay mặt sang, lực bất tòng tâm nói với con gái mình: “Chẳng phải bố vẫn còn thiếu một đứa con trai sao?”

Lúc đó, Mạc Hướng Vãn thầm nghĩ: “Mình đã sống hơn mười sáu năm nay, thì ra người đàn ông vô liêm sỉ nhất từng gặp lại chính là bố mình.”

Nỗi đau này thật sự quá lớn, cô hét lên: “Tại sao bao năm rồi mà cho đến tận gần đây bố mới cảm thấy thiếu một đứa con trai?”

Mạc Tôn khẽ vỗ lên bàn tay con gái nhẹ nhàng an ủi: “Con có thêm một đứa em trai, không tốt sao?”

Mạc Hướng Vãn tức giận đẩy tay bố ra: “Con phải kiện bố vì tội sống với hai người phụ nữ cùng một lúc.”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s