Trích đoạn 21: Bích Tiêu cửu trùng xuân ý vũ – Tịch Nguyệt Giảo Giảo

Lúc đầu ra tay giúp đỡ tỷ tỷ, ít nhiều do tôi đã liệu trước được Nam Sở sớm muộn gì cũng bị diệt vong, hy vọng có thể tìm được đường lui an toàn cho bản thân, nên mới cố ý kết giao. Nương tựa lẫn nhau vượt qua hoạn nạn khó khăn lâu như vậy, nên tuy không phải là tỷ muội ruột thịt nhưng tình cảm giữa chúng tôi không hề thua kém người trong một nhà.

Cho nên, tôi chẳng thà kết thúc cuộc đợi chờ kéo dài ba năm nay để giúp cho tỷ tỷ được toại nguyện, dù cho có phải gả cho một người đàn ông lòng lang dạ sói, xấu xa đáng sợ kia cũng đành.

Vì vậy, giữa hạnh phúc của bản thân và tính mạng của tôi, tỷ tỷ đã lựa chọn từ bỏ niềm hạnh phúc sắp sửa đến tay, dù rằng tỷ tỷ đã mong chờ, khát khao nó đến nhường nào.

Nam Nhã Ý không hề nhìn nhầm người, chí ít Đường Thiên Tiêu cũng có thể coi là một chính nhân quân tử, phẩm hạnh chí cao, chỉ cần thận trọng thì cuộc sống sau này của tôi cũng không hề khó khăn gì. Tuy nhiên còn cuộc sống của tỷ tỷ thì sao?

Tuy rằng mới chỉ gặp nhau vội vã trong hai lần, nhưng tôi có thể đoan chắc Đường Thiên Trọng là một nhân vật bảo thủ, tính tình hung bạo, không từ thủ đoạn, phải lòng tôi mà không có lý do rõ ràng nào, cố chấp, kiên trì tìm kiếm tôi mấy năm qua, tốn biết bao nhiêu công sức, nếu như phát hiện ra hắn lấy nhầm người khác, liệu hắn sẽ đối xử với Nam Nhã Ý thế nào?

Đang nhớ lại khuôn mặt lạnh lùng, cương nghị của con người đó, sầu muộn cuộn người trong chăn, tôi chợt nghe thấy chiếc giường trúc khẽ kẽo kẹt lên tiếng, một lúc sau lại tiếp tục cọt kẹt.

Quay đầu lại, qua lớp rèm lựa mỏng manh tôi nhìn thấy thân hình của Đường Thiên Tiêu trằn trọc trên giường trúc.

Không ngờ … ngài vẫn còn chưa ngủ.

Sau khi tôi nằm xuống im lặng một hồi, ngài liên tục xoay người bất an như vậy suốt nửa canh giờ. Sau đó, ngài liền đứng dậy, tiến gần về phía tôi, nhẹ vén tấm rèm lên.

Tôi đã nhắm mắt lại im lặng không lên tiếng từ trước đó, giả vờ như đã ngủ say. Nếu như ngài đã muốn tôi tưởng rằng ngài đã ngủ say, vậy thì tôi cũng chỉ có thể giả vờ không biết ngài đã tỉnh.

Giây lát sau, ngài lại nhẹ bước rời khỏi chỗ tôi, dần dần tôi nghe thấy tiếng cốc sứ chạm vào nhau, mới dám mở mắt ra.

Đường Thiên Tiêu đang uống rượu, hết ly này đến ly kia, nhanh chóng đưa lên cạn sạch. Tuy cách một tấm rèm, khuôn mặt của ngài có phần mờ ảo, nhưng tôi vẫn có thể nhìn ra cảm giác lạc lõng, bi thương trên khuôn mặt ngài, ngay cả ánh mắt cũng mơ màng chứ không hề linh động như trước đó nữa.

Không biết bao lâu sau, ngài liền lắc lắc chiếc bình, nhận ra trong bình không còn rượu nữa, liền khẽ khàng thốt ra một tiếng.

Tiếng thốt ra đó được kéo rất dài nhưng lại mờ ảo, tắc nghẹn lại nơi cổ họng, tôi miễn cưỡng suy đoán, thì tiếng thốt ra đó chính là ‘Nhã Ý …”

Chiếc bình rượu được đặt về vị trí ban đầu, ngài nặng nề lê bước về giường trúc, rồi chán nản nằm xuống, không còn trằn trọc bất an nữa, nhanh chóng đưa ra tiếng ngáy đều đặn, bình ổn.

Còn tấm chăn đáng lẽ phải đắp trên long thể thì lại rơi xuống mặt đất, tấm chăn long phụng hợp hoan rực rỡ chói lóa lúc này tạo ra cảm giác lạnh lẽo vô hồn.

Tôi nhẹ chân bước lại gần, vừa mới ôm chiếc chăn lên thì chiếc ngọc bội cửu long và chiếc dây đeo thêu hình uyên ương nghịch nước bỗng rơi xuống đất.

Cầm trong tay chiếc dây đeo do Nam Nhã Ý đích thân thêu thùa, tôi mơ màng nhớ lại nụ cười, niềm vui và sự dịu dàng của tỷ tỷ khi ngồi thêu vật này. Tôi buồn rầu than dài một tiếng, khẽ khàng đặt miếng ngọc bội kia ở bên gối của Đường Thiên Tiêu, rồi mới quay về giường mình tiếp tục nằm nghỉ.

Tất nhiên tôi vẫn trằn trọc khó ngủ như trước đó. Đến tận khi cảm nhận được tia sáng mặt trời ngoài cửa sổ lóe lên, tôi mới bắt đầu mơ màng chìm vào giấc ngủ.

Đổi sang một căn phòng ngủ mới, lại có một người đàn ông ngủ chung trong phòng, vốn dĩ đã khiến cho tôi khó lòng an giấc, nói không chừng còn gặp phải ác mộng liên miên. Ai ngờ được tôi lại ngủ liền một mạch cho tới khi mặt trời sáng chói, trong mê man cảm nhận được một vật gì đó lành lạnh lướt trên người, mới kinh hãi mở mắt ra, suýt chút nữa là nhảy bật ra khỏi giường.

Thì ra là Đường Thiên Tiêu đang cầm trên tay một chiếc trâm bạc, dùng viên trân châu ở đầu chiếc trâm lướt qua lướt lại trên khuôn mặt tôi. Sắc mặt ngài đầy vẻ hân hoan, hoàn toàn khác xa so với hình ảnh người đàn ông lấy rượu mua say để giải sầu lúc nửa đêm hôm qua. Lúc này ngài cũng khác hoàn toàn với vị đế vương tầm thường, lười nhác, ẩn giấu thực tài mọi khi.

“Vẫn còn chưa thức dậy thu dọn gối chăn hay sao? Tuy rằng trẫm nói sáng nay không lên dự buổi triều sớm thì ít nhất nàng cũng phải đến tham kiến hoàng hậu đi chứ?”

Tôi vội vã thức dậy thu dọn, lo liệu mọi việc, ngài đã tự thân ôm đống chăn gối đặt trên giường trúc lên giường, lại rút chiếc đoản đao kia của tôi ra rồi vẫy vẫy tay nói: “Thanh Vũ, mau lại đây.”

Tôi mơ hồ bước lại gần, ngài liền nắm chặt lấy bàn tay tôi, dùng đoản đao sắc nhọn đặt lên trên ngón tay của tôi rồi mỉm cười hỏi: “Nàng có sợ đau không?”

“Thiếp sợ.” Tôi có sao nói vậy. Vô duyên vô cớ bị cứa một đao, ai mà không sợ chứ?

Đường Thiên Tiêu hơi ngây người ra, buông tay tôi ra rồi cằn nhằn: “Hôm qua hung hãn, dữ dằn đến mức chẳng sợ chết, hôm nay lại còn sợ đau?”

Vừa nói, ngài vừa cầm chiếc đao đó cứa một đường trên ngón tay của mình.

Khi giọt máu đỏ hồng chuẩn bị tuôn ra, ngài liền mở tung tấm chăn ra rồi thận trọng nhỏ mấy giọt máu đó lên đoạn giữa tấm chăn, nhẹ vuốt ve ngón tay rồi xuýt xoa: “Tối qua trẫm vừa bị nàng làm bị thương, thật không ngờ sáng nay lại phải chịu đau lần nữa.”

Lúc này tôi mới chợt hiểu ngài làm như vậy là vì cái gì, xấu hổ đến mức mặt mày đỏ ửng, ngây người không biết phải đáp lại thế nào.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s