Trích đoạn 15: Trách em thật quá xinh – Vị Tái

Mạc Tôn làm việc trong ngân hàng, đã ngồi lên chức vị Phó Tổng giám đốc chi nhánh ngân hàng bao năm nay, hiện tại vẫn còn khả năng thăng quan tiến chức, đương nhiên không hy vọng tiền đồ của mình sẽ bị hủy hoại bởi chính bàn tay cô con gái bẻ bỏng.

Thấy con gái có vẻ cứng rắn, ông liền ngọt ngào khuyên giải: “Vãn Vãn, bố và mẹ con ly hôn thì đâu đồng nghĩa với việc bố không cần con nữa, hàng tháng bố vẫn cho con tiền tiêu vặt mà. Không phải con rất thích kiểu váy mới của hãng Itokin[1] sao? Hôm nay, bố sẽ đến đường Nam Kinh mua cho con.”

Mạc Hướng Vãn lắc lắc đầu từ chối: “Con không cần.”

Mẹ của Mạc Hướng Vãn là Mạnh Tiểu Đông liền chạy ra ngoài, ôm chặt lấy chân của chồng khóc lóc ỉ ôi: “Ông hãy đem con trai của ông về đây đi, tôi sẽ đón nhận đứa con đó mà. Tôi không muốn ly hôn. Hu hu, hu hu, tôi xin ông đấy, đừng có ly hôn mà.”

Mạc Tôn vẫn quyết giằng chân ra.

Mạc Hướng Vãn kéo lấy mẹ can ngăn: “Mẹ đừng có làm chuyện mất mặt đó nữa.”

Cả cuộc đời Mạnh Tiểu Đông chỉ có mỗi một người đàn ông là Mạc Tôn, hơn nữa ông ta lại còn rất giàu có. Bà không nghe lời con gái, cứ ôm chặt lấy chân ông không chịu buông: “Vậy thì mỗi tháng ông cho tôi năm nghìn đồng cũng được, tôi sẽ không quản lý ông nữa, ông ở chỗ nào cũng được, tôi không muốn ly hôn.”

Bộ não của Mạc Hướng Vãn như sắp nổ tung, thế giới trước mắt cô bỗng nhiên trở nên hỗn loạn, cô chẳng thể nào tìm được vị trí của mình trong cái gia đình này. Cô túm lấy vạt áo của bố vừa đánh vừa đá, Mạc Tôn không kiềm chế được đã tát cô hai cái bạt tai. Mạnh Tiểu Đông cũng kéo lấy tóc cô rồi mắng: “Tại sao mày không phải là một đứa con trai chứ?”

Ngay tối đó, Mạc Hướng Vãn bỏ nhà ra đi với bộ mặt và cặp mắt sưng húp, trên đường đi cô gặp người bạn thời cấp hai là Phạm Mỹ. Cô ấy đưa cho cô một điếu thuốc của hãng Bạch Vạn, thon thon dài dài, trông rất quyến rũ. Mạc Hướng Vãn kẹp vào giữa hai ngón tay, cảm giác rất phấn khích.

Phạm Mỹ an ủi bạn: “Đừng đau lòng nữa, có thời gian thì ra ngoài chơi nhiều một chút, Vãn Vãn, thế giới bên ngoài vô cùng tươi đẹp đấy.”

 

Phạm Mỹ là bạn ngồi cùng bàn với Mạc Hướng Vãn thời cấp hai. Thành tích của cô ấy luôn không tốt, sau khi tốt nghiệp cấp hai liền xin học ở một trường trung cấp phía Bắc thành phố.

Vốn dĩ, Phạm Mỹ là một tiểu mỹ nữ không kém cạnh gì Mạc Hướng Vãn về nhan sắc. Sau khi vào trung cấp, còn học thêm cách trang điểm, đánh mắt, kẻ mi nên bây giờ trông xinh đẹp hơn Hướng Vãn rất nhiều.

Mạc Hướng Vãn vô cùng kinh ngạc khi nhìn thấy vẻ đẹp lộng lẫy của Phạm Mỹ sau khi trang điểm, thốt lên: “Nếu như mẹ mình biết làm những thứ này thì có lẽ bố đã không đi với bà hai rồi.”

Phạm Mỹ bật cười vui vẻ, cặp đùi nõn nà ẩn hiện sau đôi tất mắt cáo màu đen trông chẳng khác nào mấy chiếc vẩy trên người nàng tiên cá.

Chỉ khi đi chơi cùng với Phạm Mỹ, Mạc Hướng Vãn mới có thể quên được chuyện bố cô đã đem bà hai và đứa con trai riêng cùng toàn bộ gia sản di dân sang Canada.

Phạm Mỹ khuyên cô: “Với tướng mạo và độ tuổi của chúng ta, vui vẻ, sung sướng đến mức nào cũng không đủ, cậu cứ suốt ngày vác bộ mặt ủ rũ thế này, lãng phí tuổi thanh xuân lắm.”

Phạm Mỹ thường hay đưa cô đi chơi, còn dựa theo tính cách của cô để nói chuyện, tâm sự hay giải sầu. Dù thế nào, việc đi với Phạm Mỹ cũng tốt hơn nhiều so với việc cả ngày ở nhà cùng với người mẹ không ra gì, chỉ biết đánh mạt chược và mắng chửi chồng cũ liên mồm.


[1] Nhãn hiệu thời trang chuyên sản xuất đồng phục học sinh nổi tiếng của Nhật Bản.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s