Trích đoạn 41: Bảo vật giang hồ – Tô Tố

Chương 6

Hành trình ngọt ngào

 

Nơi đầu tiên hai người phải đến chính là đất Thục.

Mục đích là tìm kiếm thần y tài giỏi và thần bí nhất giang hồ.

Tương truyền, đan dược của ông có thể khiến người chết sống lại, người sống thành tiên. Viên đan dược đựng trong chiếc túi nhỏ đeo trên cổ Lãnh Vô Song cũng chính là do ông ấy điều chế ra.

Đáng tiếc rằng ông ấy đã hoàn toàn bặt vô âm tín từ mười mấy năm trước.

Lần cuối cùng ông ấy xuất hiện chính là ở đất Thục.

Cho nên, mục tiêu của hành trình lần này khá mơ hồ, mong manh. Mặc dù vậy, Ngũ Thập Lang vẫn cảm thấy vô cùng lạc quan, tay trái cầm táo, tay phải cầm lê, miệng cắn liên tục, cực kì hứng khởi.

Chiếc xe ngựa cứ lắc lư hết bên này rồi lại bên kia, người đánh xe ngựa đến gần lúc xuất phát mới nói là chỉ đưa họ đi một chặng. Có lẽ do nhớ vợ thương con và gia quyến trong nhà nên ông ấy đánh xe rất nhanh.

“Quay lưng lại mà ăn!”. Lãnh Vô Song trợn mắt, lạnh lùng chỉ vào Ngũ Thập Lang, nói: “Cô, ồn ào quá!”

Bị chàng lườm một cái ớn lạnh, Ngũ Thập Lang lập tức ngậm miệng lại, nắm chặt nửa quả táo trong tay, tự nhiên chỉ muốn hét lớn.

Một miếng táo nhỏ như đồng tiền cô chưa kịp nhai đã vội trôi tuột xuống, kẹt cứng ở cổ họng của cô, muốn ho lên không xong, nuốt xuống cũng chẳng được.

“Cứu mạng với, sắp xảy ra chết người rồi!”. Ngũ Thập Lang đưa tay ôm lấy cổ, nước mắt đầm đìa nhìn sang Lãnh Vô Song.

“Phiền phức!”. Đang nhắm mắt, Lãnh Vô Song đành mở mắt ra, tiến lại gần bên.

Ngũ Thập Lang nắm ngay lấy tay của chàng, vốn dĩ là định chỉ cho chàng biết rõ miếng táo đang nằm kẹt ở chỗ nào trong cổ họng, nào ngờ Lãnh Vô Song đột nhiên lắc lắc cánh tay, thành ra bàn tay kia đáng lẽ phải sờ lên cổ họng của Ngũ Thập Lang đột nhiên rơi xuống, “hạ cánh” trúng… phần ngực hơi nhô lên của cô.

Chỉ trong thoáng chốc, hai người đột nhiên đông cứng lại như tượng.

“Ưm… ưm…ưm”. Ngũ Thập Lang là người đầu tiên bừng tỉnh lại, khuôn mặt đỏ bừng, mắt nhìn chằm chằm vào bàn tay đang đặt trước ngực mình, liên tục nuốt nước miếng.

Trước khi mấy tiếng “ưm ưm” kia vang lên, bàn tay của Lãnh Vô Song vẫn đặt trên phần ngực của Ngũ Thập Lang, vẫn luôn ở đó, luôn luôn ở đó. Thông qua bàn tay, chàng còn có thể cảm nhận được nhịp tim mãnh liệt truyền ra từ lồng ngực cô. Khuôn mặt chàng đột nhiên ửng đỏ lên, đôi mắt lộ rõ sự kinh ngạc, tập trung cao độ như đang chìm trong trạng thái ngồi thiền.

Nghe thấy phản ứng của Ngũ Thập, Lãnh Vô Song bất ngờ bừng tỉnh khỏi mộng mị, toàn thân run rẩy, dáng vẻ như vừa trông thấy quỷ, phản ứng y hệt như gặp phải một đòn tấn công vô cùng dữ dội, đôi tay theo phản xạ đẩy về phía sau.

Cũng chính cú đẩy này đã giúp cho miếng táo trôi tuột vào phía trong cổ họng Ngũ thập Lang.

“Cứu mạng với!”. Trơn tuồn tuột, Ngũ Thập Lang bị Lãnh Vô Song đẩy cho một cái, bay vút từ trong xe ra phía ngoài rồi lăn lông lốc mấy chục vòng, tay trái cầm chắc trái táo, tay phải nắm chặt trái lê, lăn lộn vô cùng gian khổ.

Người đánh xe ngựa nghe thấy tiếng kêu thảm thiết liền quay đầu hỏi: “Lãnh thiếu gia, xảy ra chuyện gì vậy?”

Lãnh Vô Song ngồi trong xe, trên mặt vẫn còn lưu lại nét ửng đỏ ban nãy, tay còn để nguyên chỗ cũ, ánh mắt thất thần nhìn vào bàn tay mình, nghe thấy câu hỏi của người đánh xe bèn trả lời: “Cô ấy, rơi khỏi xe rồi.”

Người đánh xe ngay tức khắc tốt bụng tiếp lời: “Có lẽ là ngủ say quá nên lăn ra khỏi xe chăng?.”

Ngũ Thập Lang nằm lăn trên mặt đất, khuôn mặt đẫm lệ.

Trên tay vẫn đang cầm chặt hai thứ quả kia.

Lãnh Vô Song nhấc áo nhảy xuống, nhanh chóng bay tới, kéo lấy Ngũ Thập Lang, sắc mặt căng thẳng, nhìn từ trên xuống dưới, từ trái qua phải, xác định rõ không có bất cứ tổn hại nào, chàng không khỏi cảm thấy kì lạ, bèn lên tiếng hỏi: “Cô khóc cái gì?”

“Trái lê bị đè nát rồi.”

Cô khóc đến chết đi sống lại chỉ vì lương thực bị lãng phí mà thôi.

Hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm, Lãnh Vô Song bế bổng Ngũ Thập Lang lên, đi về phía xe ngựa. Nhìn thấy khuôn mặt tràn đầy nỗi nghi hoặc của người đánh xe đang đứng bên cạnh con ngựa, chàng liền cúi đầu xuống, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc dặn dò Ngũ Thập Lang đang nằm trong lòng mình: “Ngủ cho tử tế, đừng có lăn lộn linh tinh!”

Ân cần, cặn kẽ, cứ như thể Ngũ Thập Lang thực sự ngã xuống xe ngựa vì đã ngủ quá say vậy.

Người đánh xe phút chốc bàng hoàng tỉnh ngộ.

Ngũ Thập Lang không biết nói gì ngoài việc tỏ ra vô cùng khinh bỉ trước hành vi mở to mắt nói dối giữa thanh thiên bạch nhật của chàng.

Trước ánh mắt vô cùng, vô cùng khinh bỉ của Ngũ Thập Lang, Lãnh Vô Song đương nhiên lựa chọn cách giả vờ như không thấy. Nhắm mắt, thở đều, ngồi thiền với vẻ mặt vô cùng thản nhiên, giả vờ đang ngủ gật như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Chỉ có điều, hàng mi động đậy không thôi đã hoàn toàn bán đứng chủ nhân của nó, biểu hiện rõ tâm trạng bất định của chàng lúc này.

 

 

 

Khi xe đến trước cửa khách điếm, trời đã tối đen như mực.

Thị trấn nhỏ này cực kì ít người, ngay đến một khách điếm cho ra hồn cũng chẳng có. Căn khách điếm duy nhất có thể chấp nhận được thì phòng ốc cũng cũ nát, ọp ẹp. Những thanh gỗ bị thời gian ăn mòn đã chuyển sang màu ghi bạc, chiếc đèn lồng vốn dĩ phải có màu đỏ tươi cũng nhạt thành màu cam, bị bụi bẩn đọng két. Mỗi bước chân lên sàn nhà đều tạo nên những tiếng cót ca cót két.

Nhìn thấy có khách đến, ông chủ cũng chẳng thèm nhiệt tình đứng dậy tiếp đón.

“Cho hai căn phòng thượng hạng!”

“Không có”. Ông chủ khách điếm trả lời vừa nhanh vừa gọn. “Ở chỗ chúng tôi chỉ có phòng trọ lớn dùng chung mà thôi.”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s