Trích đoạn 22: Bích Tiêu cửu trùng xuân ý vũ – Tịch Nguyệt Giảo Giảo

Đường Thiên Tiêu lại bình thản như không có chuyện gì vứt chiếc đoản đao về phía tôi rồi nói: “Giữ lấy, dùng để làm người khác bị thương chứ không phải bản thân là được rồi. Nhớ là phải trang điểm cho thật xinh tươi, kiều diễm, trẫm nhất định phải khiến người trong cả Thụy Đô này đều biết rằng, trẫm có thêm một phi tử được sủng ái nhất tên là Ninh Thanh Vũ, quốc sắc thiên hương, khuynh quốc khuynh thành!”

Thực ra tôi không dám phản đối, chỉ thận trọng nhắc nhở: “Hoàng thượng, như vậy chẳng phải ngang nhiên thách thức với Khang hầu sao?”

“Trẫm khoe phi tần xinh đẹp của mình, liên quan gì đến huynh ấy? Trẫm quyết phải tấn công huynh ấy mãnh liệt mà huynh ấy không dám phản kháng gì mới vui.” Ngài hơi nheo mắt lại, đôi mắt đan phụng lại ẩn đầy vẻ lạnh lùng. “Nếu như ngay cả điều này mà huynh ấy cũng không nhẫn nhịn được, thực sự gây ra những hành động vượt ngoài khuôn phép nào thì trẫm có thể sẽ phải đong đếm lại giá trị của nàng đó.”

Tôi chợt thấy ớn lạnh cả thân người, thực tình không biết được vị đế vương thiếu niên lúc tình khí như trẻ con lúc lại vô cùng anh minh này và vị Khang hầu trẻ tuổi oai phong thần dũng dưới ánh trăng hôm ấy, rốt cuộc ai mới là người đáng sợ hơn.

Còn bản thân tôi lúc này đã biến thành một quân cờ có thể lợi dụng, bị kẹp giữa hai người đàn ông đáng sợ này, tiến thoái lưỡng nan!

Đường Thiên Tiêu dường như nhận ra nỗi hoảng loạn của tôi, do dự giây lát rồi mỉm cười: “Ừm, ý trẫm muốn nói là thử coi giá trị thực sự của nàng trong trái tim Đường Thiên Trọng rồi đưa ra sách lược ứng phó thích hợp. Yên tâm đi, trẫm sẽ không làm tổn thương đến nàng đâu, càng không để huynh ấy làm nàng bị tổn thương. Trước tiên nàng cứ đi gặp ‘con gà trống cỡ đại’ kia đi đã.”

Ngài nói xong liền tiêu diêu tự tại bước ra ngoài, gọi người vào lau rửa thay trang phục cho mình.

Còn tôi, mãi cho tới khi đến cửa cung Hy Khánh vẫn đang suy ngẫm coi ai là ‘con gà trống cỡ đại’.

Người tôi phải gặp là hoàng hậu Thẩm Phượng Nghi, được đồn thổi xinh đẹp xuất chúng, dung mạo như hoa, tuyệt sắc động lòng người, hoàn toàn không có lý nào bị Đường Thiên Tiêu gọi là ‘con gà trống cỡ đại’ cả.

Sau khi có người vào bẩm báo, tiểu nội thị mau chóng bước tới, dẫn tôi đi tới chính điện của cung Hy Khánh.

Cung Hy Khánh là một trong những tẩm cung đẹp và lớn nhất trong hoàng thành này, đương nhiên khí thế cũng sang trọng, lộng lẫy vô ngần. Đi qua một khu với bức tường được làm bằng đá lưu ly đỏ ghép thành hình tịnh đế liên hoa, men theo mặt đường lát bằng đá màu, còn chưa bước vào trong chính điện, tôi đã nghe thấy tiếng cười nói hớn hở không ngừng vọng ra, nghe ra không phải của riêng một người.

Quả nhiên, một người phụ nữ đang được mấy người phụ nữ mặc trang phục sặc sỡ khác nịnh nọt, ca ngợi tựa trăng sao trên trời, tóc được vấn một cách sang trọng, quý phái, đôi mày thanh tú mà kiên nghị, mặc trên người tấm áo bào thêu kim phụng cưỡi mây, một tấm thắt lưng to bản được thắt ở phần eo, nổi bật nhất là khuôn mặt được trang điểm kĩ càng tỏ rõ thần thái uy nghi, diễm lệ của chủ nhân.

Thế nhưng … chiếc mũ cửu phượng triều dương, bát bảo linh châu đội trên đầu đại diện cho sự tôn quý của hoàng hậu, cộng thêm số trang sức bảy sắc cầu vồng đeo trên người và đôi môi dày hơi hơi nhô ra, khiến người đó thực sự trở thành một người đẹp có vài khuyết điểm …

Tại sao ngay bản thân tôi cũng cảm thấy hoàng hậu giống như một ‘con gà trống cỡ đại’ nhỉ?

Khổ sở nhịn cười trước hình ảnh so sánh đầy thú vị của Đường Thiên Tiêu, tôi đương nhiên không dám lỗ mãng trước vị chủ nhân của hậu cung lục viện, vội vã tiến lên bái kiến.

“Thần thiếp tiệp dư họ Ninh xin bái kiến hoàng hậu nương nương.”

“Ninh tiệp dư tối qua hầu hạ hoàng thượng vất vả rồi, miễn lễ đi.” Thẩm Phượng Nghi chẳng thèm đưa mắt sang nhìn đã cất lời đó ra rồi tiếp tục thưởng thức chiếc vòng mã não trên tay cùng với các vị phi tần khác, suy đoán xuất xứ và nét tinh xảo của chiếc vòng.

Đây là điều hoàn toàn nằm trong dự liệu của tôi từ trước đó, chiếc vòng mã não trên tay và chiếc trâm ngọc cửu phương trên đầu hoàng hậu đều do Đường Thiên Tiêu ban tặng cho. Nhìn xem, Đường Thiên Tiêu tuy rằng tâm trạng không vui, suýt chút nữa vứt vị hoàng hậu này sang một bên vào đêm tân hôn động phòng hoa trúc, thế nhưng sau đó đã hao tổn khá nhiều tâm trí để bù đắp. Thẩm Phượng Nghi vô cùng hài lòng trước đức lang quân tôn quý của mình.

Còn việc tại sao lúc này bất mãn, có lẽ do tối qua ngài đã không tiếp tục ở lại cung Hy Khánh, nói cho cùng, hoàng hậu vẫn chẳng thể nào kìm nén hết được bản tính đại tiểu thư của mình. Sau khi gạt tôi qua một bên, họ để tôi đứng một thân một mình ngắm mấy người họ tán gẫu hết từ chuyện ngọc ngà châu báu cho đến quyền thế phú quý của nhà mình.

Mấy người còn lại đều là Hiền phi, Đức phi và một số chiêu nghi mới được sắc phong, tướng mạo và địa vị đều không hề thấp kém, đáng tiếc là Đường Thiên Tiêu dường như mới chỉ sủng hạnh mỗi mình Thẩm hoàng hậu, còn lại những người khác đều đang trống vắng, cô quạnh.

Tôi cũng không hề có ý định xen lời vào, lặng lẽ đứng gọn một bên nghe người khác cười nói vui vẻ, cũng chẳng mấy để tâm đến sự lạnh nhạt của Thẩm Phượng Nghi.

Đang lúc nói đùa vui vẻ nhất, bên ngoài vọng vào tiếng truyền của nội thị. “Hoàng thượng giá đáo.”

Đỗ Hiền phi đứng ở cạnh bên liền cười nói: “Thần thiếp đã nói rồi mà, ngày nào hoàng thượng không đến cung Hy Khánh thăm hoàng hậu nương nương một lần là chẳng thể nào an tâm nổi đâu.”

Thẩm Phượng Nghi sắc mặt đỏ hồng, đang mỉm cười đứng dậy thì Đường Thiên Tiêu đã nhanh bước tiến vào bên trong, phớt lờ hết tất cả cung tần mỹ nữ đang quỳ một bên, chỉ bước tới đỡ Thẩm Phượng Nghi đứng dậy rồi nói: “Tất cả đều bình thân đi, ngồi xuống rồi nói chuyện tiếp.”

Sau khi ngồi trên chiếc ghế giữa điện, ngài liền gọi: “Cận Thất.”

Cận Thất nhanh chóng đáp lời, vội vã nhận chiếc khay từ một thái giám khác rồi dâng lên cho Thẩm Phượng Nghi. Trong khay đều là lụa là gấm vóc không màu vàng thì là màu hồng, sắc màu tươi rói, cao quý, sang trọng.

“Trẫm đang suy nghĩ, những chất liệu vải trong cung chuẩn bị nàng chưa chắc đã vừa ý, nên đi tìm thêm một vài mẫu khác về đây. Nói cho cùng thì Đại Chu cũng mới vừa rời đô đến Thụy Đô, các kho tích trữ lụa là gấm vóc vẫn còn đang thu thập cống phẩm từ khắp miền đất nước. Trẫm đem số này tới đây nhìn qua cũng chẳng có mấy thứ thích hợp với nàng, nên đành phải dặn bọn nô tài để tâm đôi chút, lần sau có loại vải nào đẹp, nhất định phải để dành riêng cho hoàng hậu của trẫm.”

Ngài nói với giọng vô cùng thân thiết, mắt phụng dịu dàng, nhìn qua là thấy ý trọng tình thâm, vô cùng thắm thiết. Thẩm Phượng Nghi đỏ mặt tạ ân, cảm thấy vô cùng hứng khởi.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s