Trích đoạn 23: Bích Tiêu cửu trùng xuân ý vũ – Tịch Nguyệt Giảo Giảo

Nếu như không phải tận tai nghe thấy Đường Thiên Tiêu dùng cụm từ ‘gà trống cỡ đại’ để hình dung về hoàng hậu thì tôi có lẽ đã không thể nhận ra sự mỉa mai và trêu trọc ẩn chứa trong ánh mắt của ngài, mà tưởng rằng hai người họ đế hậu tình thâm, hòa hợp đắm đuối.

Đường Thiên Tiêu đưa mắt nhìn sang tôi rồi cười nói: “Ninh tiệp dư vẫn còn chưa hồi cung sao?”

Thẩm Phượng Nghi liền mỉm cười đáp: “Hoàng thượng, nàng ấy chính là người cung nữ có thể nấu canh cá thơm ngon mà hoàng thượng tình cờ gặp được đúng không?”

Đường Thiên Tiêu bật cười nói: “Đúng vậy, Phượng Nghi, trẫm đúng là đã nhặt được ngọc quý đấy, vốn tưởng rằng nàng ấy chỉ có thể nấu ăn ngon, tối qua tâm tình trò chuyện mới biết thì ra Ninh tiệp dư cũng là con cháu dòng dõi nhà danh môn đất Giang Nam này, cầm kì thi họa, thơ từ ca phú thứ nào cũng biết, đúng là một tài nữ hiếm thấy.”

Lúc này Thẩm Phượng Nghi mới đưa mắt qua nhìn tôi rồi bình phẩm: “Ừm … hoàng thượng … đúng là rất có mắt nhìn người. Vị Ninh tiệp dư này nhìn kĩ đúng là vô cùng xinh đẹp, kiều diễm.”

Tôi không hề dám ngạo mạn, ăn mặc hết sức giản dị. Bên ngoài mặc bộ áo váy màu xanh ngọc, trên nền áo xanh đó chỉ đơn giản thêu lên một vài nhánh tường vi, không hề chói rọi, chói mắt. Kiểu tóc cũng bới một cách đơn giản, chỉ điểm thêm một chiếc trâm phượng hoàng để biểu lộ mình cũng là một phi tần có địa vị trong cung, chứ không phải một cung nữ tầm thường. Thế nhưng đứng giữa đám cung tần mỹ nữ ăn mặc, trang điểm phấn son rực rỡ, diễm lệ, cách ăn mặc trang điểm của tôi cũng được xem là đơn giản. Lại cộng thêm đôi mắt không hiện chút thần thái nào, chẳng đáng để Thẩm Phượng Nghi để tâm đến. Tất cả đều nằm trong dự đoán trước của bản thân tôi.

Đường Thiên Tiêu nghe thấy lời tán tụng của Thẩm Phượng Nghi, xem ra vô cùng hứng khởi, liền cười nói: “Ninh tiệp dư, không phải nói nàng thổi tiêu rất hay sao? Lúc này đang đẹp ngày tốt tháng, chi bằng nàng hãy thổi một khúc nhạc xem sao? Hoàng hậu và mấy vị ái phi đều xuất thân danh môn vừa hay có thể thưởng thức được tài nghệ của nàng.”

Đám cung nữ nghe thấy vậy liền mang chiếc tiêu ngọc dâng lên.

Nếu như ngài đã đoán ra tôi chính là cô gái thổi tiêu mà Đường Thiên Trọng đã gặp trước đây, tôi cũng chẳng tiện chối từ, nhận lấy chiếc tiêu ngọc, đúng lúc đang định đưa lên miệng thổi thì nghe thấy Đường Thiên Tiêu nói: “Nàng hãy thổi … khúc nhạc đêm hôm đó đã thổi ấy.”

Ngài đón lấy chén trà do cung nữ dâng lên, từ từ thưởng thức, tuy rằng vẫn nở nụ cười bình thản như mọi ngày, nhưng đôi mắt sáng rực lên, rõ ràng đang thể hiện rằng chỉ có mình ta mới hiểu thấu được mọi chuyện.

Ý ngài đang nhắm tới chuyện khác, còn tôi cũng đành lực bất tòng tâm.

Không cần biết vì tôi hay là vì Nam Nhã Ý, tôi chỉ có thể giúp đỡ ngài, dù cho biết rõ rằng bản thân chỉ là một quân cờ, một công cụ, thậm chí là một miếng mồi nhử mà thôi.

Khúc nhạc tôi thổi trong lần đầu gặp gỡ Đường Thiên Trọng chính là khúc Bốc Toán Tử bình thường mà thôi. Sở dĩ tôi nhớ rõ như vậy là bởi vì vào ngày hôm ấy, tôi vừa mới tìm được cơ hội nhờ người chuyển giúp khúc Bốc Toán Tử mà mình vừa tự điền từ khúc cho Trang Bích Lam.

Tôi bị giám sát vô cùng chặt, kể từ sau lần li biệt cuối cùng, tôi loáng thoáng nghe ngóng được hành tung của chàng, nhưng lại chẳng thể nào nhận được bất cứ tin tức gì từ chàng cả. Mặc dù tôi khó khăn lắm mới nhờ được người chuyển bức từ khúc đích thân viết cho chàng nhưng chẳng hề nhận được bất cứ hồi âm nào hết.

Tôi thậm chí còn không biết liệu bức thư đó có đến được tay chàng hay không nữa.

Cảm giác cầm chiếc tiêu trên tay đã trở nên vô cùng lạ lẫm, thế nhưng khi đưa chiếc tiêu ngọc lạnh lẽo lên bờ môi, nhạc điệu đầu tiên của khúc nhạc này như đang vang vọng lại từ một nơi xa xăm, nhạc điệu quen thuộc đến mức khiến tôi ớn lạnh cả thân người, giống như một tấm lưới sắt đang bao trùm lên thân người tôi vậy.

Thực lòng tôi không hề muốn bi thương, ai oán phá hỏng hết không khí cát tường, vui tươi trong chính điện của cung Hy Khánh này.

Sau khi trải qua nhiều sóng gió như vậy, tôi đã sớm hiểu ra, thế gian này, thứ tình cảm vô dụng nhất chính là bi thương, hành động vô dụng nhất chính là khóc lóc. Thế nhưng cầm tiêu ngọc trên tay, tôi dường như đang quay trở lại Ninh phủ, về khoảng thời gian khi mới mười lăm, mười sáu tuổi.

Chàng đang nhẹ lướt dây đàn, tôi tựa lan can thổi tiêu, hồ sen thanh tao thoang thoảng hương thơm, tiếng đàn tiếng tiêu quyện cùng tiếng chim đua hót, ngay cả những cánh hoa đều như đang hé nở ngậm cười, hòa quyện cùng niềm vui vô cùng vô tận của đôi thiếu niên nam nữ.

Sen dưới mặt hồ trong trẻo tựa gương, ánh lên bóng hình của một đôi trai gái tay nắm tay nói chuyện tán gẫu. Thiếu niên thanh thoát thắm tình, thiếu nữ nở nụ cười e thẹn đẹp như hoa. Hoa sen trong hồ như cũng rung rinh theo tiếng cười nói của đôi trai gái, chẳng khác nào chốn bồng lai tiên cảnh.

Thiếu nữ sáp lại ngửi mùi hương của cành sen đặt phía trước ngực chàng thiếu niên rồi hân hoan cất tiếng: “Bích Lam, bao giờ thì huynh cưới muội?”

Thiếu niên ngắt một đóa hoa nhài bên đình tiện tay cài lên mái tóc của thiếu nữ, mỉm cười hiền hòa, dịu dàng, giống như đóa hoa sen trong hồ nước trước mặt, ngay cả tiếng nói nghe cũng trong veo tựa nước. “Đợi phụ thân của huynh xuất chinh trở về, hai chúng ta sẽ thành thân.”

Chàng khẽ nhếch miệng than dài một tiếng. “Vừa chớp mắt, Vũ Nhi của ta đã lớn rồi, có thể lấy về nhà được rồi.”

Làn gió thổi qua hồ sen ấm áp mà không khiến người ta chán ghét, hoa sen không ngừng đung đưa trong gió, đưa làn hương ngan ngát dịu nhẹ, ngọt ngào đến.

Chàng cúi đầu xuống, nhẹ nhàng đặt bờ môi mềm mại lên vầng trán  tôi.

Khoảnh khắc ấy, hai chúng tôi dường như đều nghe được nhịp tim đang đập như liên hồi trong lồng ngực của người kia.

Tôi liền hân hoan thẹn thùng bật cười, rồi giấu khuôn mặt đỏ ửng vào trước ngực chàng, còn chàng lại ôm tôi chặt hơn, gọi tên tôi hết lần này đến lần khác. “Vũ Nhi, Vũ Nhi …”

Đôi mắt chàng chẳng khác nào một dòng suối trong veo, yên tĩnh lặng thầm ánh lên nụ cười của tôi.

Lúc này, nụ cười của tôi thuần khiết và trong sáng như một vầng trăng.

Khi vầng trăng trong ánh mắt của chàng ngày càng tiến sát đến tôi, mặt trăng cũng dần to lên, phát ra ánh sáng vô cùng rạng rỡ, khuôn mặt anh tuấn trắng tựa ngọc của chàng cũng ửng lên một màu sen thắm thiết.

Vào giây phút đó, chúng tôi hòa thành một thể, thiên hạ vô song.

 

Tương tư tựa biển sâu, chuyện cũ tận chân trời.

Muôn ngàn hàng lệ rơi, càng khiến lòng đau xót

Muốn gặp chẳng gặp được, muốn quên chẳng thể quên

Kiếp trước chưa có duyên, chờ kiếp sau như nguyện. [1]


[1] Dịch ý từ bài từ “Đáp thi” theo điệu Bốc Toán Tử của Nhạc Uyển.

5 thoughts on “Trích đoạn 23: Bích Tiêu cửu trùng xuân ý vũ – Tịch Nguyệt Giảo Giảo

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s