Copy mối tình đầu: C1 _P3

“Hàn Tú, cậu nghe mình nói này, đúng là Tiểu Tề đã từng làm chuyện có lỗi với cậu, nhưng cậu không nể mặt sư thì cũng phải nể mặt phật chứ! Nếu anh ta có chuyện thì vợ chồng cô giáo Đỗ sẽ thế nào? Tuy rằng lên cấp hai mình mới quen hai người, nhưng có hôm nào mình và cậu không đến nhà cô giáo Đỗ ăn uống? Cô đối xử với chúng ta tốt như thế, lẽ nào cậu nhẫn tâm nhìn cô phải đau khổ suốt những năm cuối đời?”. Sam Sam ngừng lại vài giây rồi nói tiếp: “Cậu nhìn xem, anh ấy bị thương tích đầy mình, trên vết thương còn có cả mảnh vụn thuỷ tinh, nhất định là đã gặp chuyện gì nghiêm trọng lắm nên mới ra nông nỗi này. Còn nữa, không phải gia đình cô giáo Đỗ đã ra nước ngoài định cư từ mấy năm trước sao? Từ đó đến nay chẳng có bất cứ tin tức nào, thế thì vì lí do gì mà đột nhiên Đường Trạch Tề lại về nước, còn xuất hiện một cách kì quặc ở đây như vậy?”
Vừa nghe thấy ba chữ “cô giáo Đỗ”, Hàn Tú lập tức im lặng.
Với Hàn Tú, cô giáo Đỗ cũng giống như mẹ vậy, có bất cứ thứ gì ngon đẹp, người đầu tiên bà nghĩ tới là cô. Đường Trạch Tề lăng nhăng, làm chuyện có lỗi với cô, cô giáo Đỗ chẳng nói lời nào, lấy roi quật cho anh ta một trận tơi bời, khủng khiếp đến mức Đường Trạch Tề phải nằm bẹp trên giường mấy ngày liền, sau đó thì đuổi sang Mỹ. Do môi trường thực nghiệm trong nước quá lạc hậu nên ít lâu sau, cô giáo Đỗ cũng xin đi Mỹ rồi cả gia đình định cư luôn ở đó.
Những chuyện của bốn năm trước dường như vừa hiển hiện trước mắt Hàn Tú.
Thời gian bốn năm, nói dài không dài, nói ngắn không ngắn, sự việc gì nên quên, cô đã quên cả rồi. Chỉ là đột nhiên gặp lại người cũ, cô chẳng thể nào làm như chưa từng có việc gì xảy ra cả, không khỏi nhớ lại chuyện dĩ vãng.
Nhìn Đường Trạch Tề đang nằm bất tỉnh trên đất, Hàn Tú mím chặt môi, hồi lâu sau mới nói: “Ừ thì không báo cảnh sát nữa, nhưng cậu bảo phải làm sao đây?”
“Đưa anh ta về nhà trước, sau đó liên lạc với cô giáo Đỗ rồi tính tiếp”. Sam Sam đáp.
“Đưa vào nhà? Về nhà cậu hay về nhà mình?”
“Đương nhiên là đưa về nhà cậu rồi! Cậu sống có một mình, còn nhà mình lớn bé tổng cộng những bốn người. Đợi anh ta tỉnh dậy rồi cậu hỏi anh ta xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nếu anh ta bị thương do gây sự đánh nhau vớ vẩn thì lúc ấy, cậu đuổi cổ anh ta khỏi nhà cũng chưa muộn.”
“Sam Sam này, cậu không đi làm “thánh mẫu” thì thật là đáng tiếc đấy!”. Chỉ bằng một câu nói, Hàn Tú đã gần như phác họa được toàn bộ con người Sam Sam.
“Thích làm người tốt” là cụm từ thích hợp nhất để chỉ kiểu “thánh mẫu” khác thường như Sam Sam. Trên đường đi, chỉ cần bắt gặp bất cứ con mèo, con chó đáng thương nào, cô bạn này đều không ngại ngần mà đưa ngay về nhà chăm sóc rồi vứt qua chỗ Hàn Tú để kết thúc trách nhiệm.
“Mình làm như vậy cũng là vì cậu thôi, chỉ sợ sau này, cậu không còn mặt mũi nào để gặp lại cô giáo Đỗ nữa”. Sam Sam vừa cười vừa nói.
“Khỏi giải thích! Có lần nào cậu làm “thánh mẫu” mà mình không được nghe những lời ngụy biện kiểu này? Làm người tốt như cậu thì có khác nào cắm biển đề “Ở đây không có ba trăm lượng” không?”. Hàn Tú khoát tay.
“Cậu mất tự tin rồi à? Hay là cậu vẫn còn yêu Đường Trạch Tề nên mới chẳng dám đưa anh ấy về nhà?”
“Mình-vẫn-còn-yêu-anh-ta? Thà rằng mình yêu một con chó chạy rông ngoài đường còn hơn!”
“Thôi được rồi, tuỳ cậu! Nếu cậu thực sự nhẫn tâm đến mức nhìn cô giáo Đỗ phải “người tóc bạc tiễn kẻ đầu xanh” thì mình chẳng phí tâm phí sức thuyết phục làm gì nữa.”
Hàn Tú lại im lặng. Cô cúi đầu nhìn Đường Trạch Tề khắp người toàn thương tích, lưng và cánh tay đều bị thuỷ tinh cào xước, những vệt máu giờ đã đông lại. Rõ ràng anh bị thương không nhẹ chút nào. Nếu biết con trai gặp chuyện bất trắc, cô giáo Đỗ nhất định sẽ rất đau khổ. Coi như nể mặt cô giáo Đỗ, cô đành làm “thánh mẫu” vậy!
Dù trong lòng rất tức giận nhưng Hàn Tú vẫn bước tới, vừa cùng Sam Sam nhấc người Đường Trạch Tề lên vừa làu bàu: “Nếu anh ta tỉnh lại và đâm cho mình một nhát thì sau này, mỗi lần đến tết Thanh minh, cậu nhớ phải thắp hương cho mình đấy! Nếu không, có thành ma, mình cũng không buông tha cho cậu đâu!”
“Được rồi, nếu quả có lúc ấy thật thì mình sẽ thắp cho cậu hai phần hương, đảm bảo cậu hưởng không hết”. Sam Sam cười, nhưng vừa nhìn lướt qua người đàn ông mình đang khiêng, cô đột nhiên nổi lòng háo sắc: “Thật không ngờ cơ thể Tiểu Tề lại cường tráng đến vậy, nếu không phải toàn thân anh ấy đầy máu, mình thực sự muốn sờ nắn đôi chút.”
“Cậu có bị ngốc không đấy? Muốn sờ nắn thì sờ nắn nhanh lên, chứ một lúc nữa, anh ta tỉnh lại rồi thì cậu đừng mong động vào dù chỉ một sợi lông chân”. Hàn Tú lườm bạn một cái rồi mím môi, lấy hết sức bình sinh để quẳng Đường Trạch Tề vào trong xe ô tô. Sau đó, cô lấy từ cốp xe hai bộ quần áo, một bộ đắp lên người Đường Trạch Tề, một bộ thì mặc vào.
Ngay lúc xe vừa khởi động, đang chuẩn bị xuất phát thì Hàn Tú lại hét lên: “Đợi chút đã!” rồi nhảy xuống, nhặt chiếc áo blouse đẫm máu và con dao phẫu thuật vứt vào trong xe, tiếp đó dùng sợi dây thừng quật đống rác tơi tả, loạn xạ để che hết những vết máu trên mặt đất. Xong xuôi tất cả, cô mới yên tâm ngồi vào xe.
(2)
Hàn Tú và Sam Sam phải tốn rất nhiều công sức mới có thể khiêng được Đường Trạch Tề vào nhà.
Sam Sam nhận được một cuộc điện thoại nên chỉ tắm rửa qua loa rồi vội vàng bỏ đi.
Hàn Tú trút bộ quần áo vấy máu ra, tắm rửa một lúc lâu rồi lục tìm miếng băng cứu thương để dán vết cứa trên cổ mình lại. Đi ra phòng khách, nhìn Đường Trạch Tề đang đắp trên người bộ đồng phục của nhân viên vệ sinh, nằm trên sàn nhà mình, Hàn Tú thấy sao mà chướng mắt đến thế!
Tên khốn này ở nước ngoài không phải sung sướng lắm ư? Sao tự nhiên hắn lại quay về nước? Lại còn khiến cho người ngợm thương tích đến mức này?
Cô mở tủ lạnh, lấy chai nước ra uống vài ngụm cho sảng khoái, nghĩ ngợi một lúc rồi bước về phía Đường Trạch Tề. Kéo chiếc áo đang phủ trên người anh ra xem, Hàn Tú không khỏi kinh ngạc. Trên người anh, chỗ nào cũng có các vết cứa to nhỏ, một số vết vô cùng nghiêm trọng, da thịt bị mảnh vỡ thuỷ tinh cứa chằng chịt, gần như nát tươm. Những vết thương này nếu không xử lí kịp thời thì rất dễ bị nhiễm trùng.
Hàn Tú mím chặt môi, trái tim như thắt lại, chẳng hiểu vì sao khi thấy dáng vẻ như sắp chết này của Đường Trạch Tề, cô lại cảm thấy đau đớn đến vậy. Lẽ nào cô cũng trở thành “thánh mẫu”, không thể chịu nổi cảnh tượng đó mà động lòng trắc ẩn rồi?

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s